Đêm tân hôn, mẹ chồng rỉ tai: “Chỉ cần leo lên người nó rồi rưới nước này ra giườn

#1

on 02.12.16 11:28

thanhhienntg

Thành viên nhút nhát

Thành viên nhút nhát

Lời tâm sự của cô gái trong đêm tân hôn. Trước khi đến với Huy tôi từng có một cuộc tình sâu đậm với Hải. Chúng tôi cũng đã bàn nhau về việc cưới xin nhưng rồi đùng cái Hải lại đi lấy vợ vì đã lỡ làm người khác có bầu. Tôi điếng người, phải mất 3 năm sau thì tôi mới dám bước vào tình yêu với Huy.


Đêm tân hôn, mẹ chồng rỉ tai: “Chỉ cần leo lên người nó rồi rưới nước này ra giường là xong nhé con!”

Huy rất tốt, gia đình khá giả. Mỗi tội mẹ anh thì hơi khó tính. Tôi về nhà Huy chơi mấy lần, nhìn gương mặt khó đăm đăm của bà mà sợ hết hồn. Hơn nữa, nghe Huy kể việc gia đình anh cũng rất gia giáo, kiểu muốn con dâu phải thùy mị, nết na. Có lần tôi hỏi Huy về vấn đề trinh tiết, anh trả lời rất nghiêm túc:
– Anh nghĩ đó là vấn đề quan trọng, nhiều cô gái bây giờ cứ coi chuyện đó là chuyện bình thường, nhưng anh thấy như thế là cẩu thả với bản thân mình. Anh không chấp nhận được.
Tôi yêu Huy vô cùng và không muốn mất anh. Tôi không nói với Huy chuyện tôi đã bị mất trinh với Hải. Khi nào Huy nói chuyện trinh tiết tôi cũng giả vờ đồng tình với anh. Chúng tôi vì thế cũng rất hợp nhau.
Rồi cũng đến ngày chúng tôi làm đám cưới. Tôi làm cô dâu với tâm thế vừa mừng vừa lo. Tôi sợ Huy phát hiện ra chuyện tôi đã mất trinh với Hải, tôi chưa hề có sự chuẩn bị gì về việc này cả. Tôi cũng không nói với Huy rằng tôi đã bị mất trinh, tôi cũng không dám dùng màng trinh giả, sợ hỏng chuyện thì xong một đời.
Thế là tôi run cầm cập, xong xuôi hết rồi cứ ngồi dưới nhà tiếp chuyện với bố mẹ chồng mà không dám mò lên phòng. Huy từ trên lầu gọi với xuống:
– Vợ ơi, lên đây chứ ở dưới đó làm gì?
– Vâng, em lên ngay đây ạ.
Vừa nói, mặt tôi vừa đỏ lừ. Mẹ chồng thấy vậy bèn bảo tôi.
– Con lên trước đi, nhớ đừng đóng cửa, chốc nữa mẹ lên bảo cái này.
– Dạ vâng.
Tôi buồn bã đi lên, nghĩ đời mình thế là xong rồi, có đêm tân hôn đẹp đẽ thì lo ngay ngáy thế này thì còn gì là cảm xúc nữa chứ. Tôi đang không biết làm gì thì 10 phút sau, mẹ chồng tôi bước lên. Bà gõ cửa rồi bảo:
– Thy ơi ra đây mẹ bảo.
Tôi lén chồng bước ra, mẹ chồng tôi thủ thỉ:
– Đây, mẹ chuẩn bị chai vang thượng hạng đây. Cốc này mẹ bỏ thuốc mê vào rồi, nhớ tí đưa cho thằng Huy nhé. Chỉ cần cởi quần áo leo lên người nó rồi rưới thứ nước này ra giường là ok.
Tôi sững sờ nhìn mẹ chồng như vật thể lạ từ trên trời rơi xuống rồi nhìn cái gói đỏ đỏ. Tôi lắp bắp:
– Mẹ… sao mẹ biết ạ?
– Thôi không cần phải hỏi. Vào nhanh đi không cái thằng đa nghi ấy lại hỏi bây giờ. Mẹ cũng khó chịu với cái tính của nó chứ đâu phải con, nhưng tin mẹ đi, ngoài chuyện này ra thì nó tốt tính lắm, nó sẽ chăm sóc và yêu thương con rất nhiều. Mẹ cũng biết con là người tốt. Vào đi.
Tôi rơm rớm nước mắt bưng khay rượu mẹ chồng đã chuẩn bị vào phòng, đoạn lấy lại bình tĩnh bảo chồng:
– Anh này, mẹ chuẩn bị rượu cho đêm tân hôn của chúng mình thêm lãng mạn, anh có muốn một đêm tân hôn như trong phim không?
– Muốn chứ, mẹ anh khi nào cũng tuyệt vời thế đấy. Lại còn rót rượu ra rồi cơ à, mẹ làm thế rượu bay mất mùi.
– Mẹ thương anh thế còn gì, cụng ly nào chồng.
Nói rồi tôi đưa ly rượu có thuốc mê cho chồng uống. Xong xuôi, tôi và Huy lên giường, Huy ôm lấy tôi, bắt đầu hôn nhưng mới được một nửa chừng anh đã ngủ luôn. Tôi nhanh trí cởi quần áo rồi làm như mẹ chồng bảo, ai ngờ Huy bật dậy ngay lập tức, giọng rít lên:
– Cô… Cô lừa tôi ư? Thứ này là thứ gì? Thì ra cô chuốc cho tôi say chỉ để lừa tôi thôi đúng không?
Lúc này tôi mới là người choáng. Sao thuốc mê không có tác dụng gì cả nhỉ? Chính mẹ chồng tôi bảo rằng phải làm như thế này mà. Đang lơ ngơ thì mẹ chồng tôi cũng xuất hiện, bà cười nhếch mép:
– Đấy, thấy chưa? Mẹ đã bảo mày là vợ mày không ra gì rồi mà cứ cố lấy. Giờ thì trắng mắt ra nghe con. Mẹ cứ tưởng nó sẽ từ chối cách của mẹ thế mà nó làm luôn. Đúng là cái phường gian dối có nòi rồi.
Cứ thế, cả chồng và mẹ chồng lao vào sỉ vả tôi. Huy cầm tấm ga giường vấy đỏ vứt vào mặt tôi bắt tôi giải thích. Tôi cứ ngồi như trời trồng giữa giường, khóc không xong, kêu oan cũng chẳng được. Chỉ tại tôi nhìn nhầm người, làm sai cách nên giờ mới phải hứng chịu cảnh tượng dở khóc dở cười này. Không ngờ giữa thời đại văn minh này mà vẫn còn có gia đình đánh giá nhân cách một con người bằng cái màng mỏng manh đó.
#2

on 02.12.16 12:38

Em Út K

Thành viên Hòa Đồng

Thành viên Hòa Đồng
@thanhhienntg thank you

Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết

2T Ads

Vừa cập nhật