Có thể bạn sẽ thích...

Nhịp cầu bè bạn: TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU

#301

on 18.11.17 11:39

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
NHỚ THẦY

Tan trường bữa ấy trời mưa

Áo thầy lại mỏng, gió lùa tái tê

Thầy khuyên đừng vội ra về

Tránh cơn sấm sét, đường quê bùn lầy

Chúng tôi ngồi sát bên thầy

Ngoài kia lá tả tơi bay xuống đường

Cuối chiều hửng chút tà dương

Cơn mưa dần tạnh, nẻo đường dần quang

Chúng tôi có chút vội vàng

Cùng thầy lội bộ tạt ngang cánh đồng

Nước dồn đầy ứ dòng sông

Thầy khuyên tránh lũ phải vòng nẻo xa

Thương thầy sức yếu tuổi già

Chúng tôi chỉ biết xuýt xoa cạnh thầy

Đời như nước chảy mây bay

Mấy ai còn nhớ cái ngày xa xưa

Thương thầy-nhớ bữa trời mưa

Thầy tôi áo mỏng gió lùa tái tê.

./.

Lê Hải Châu
#302

on 18.11.17 11:40

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
THẦY TÔI

(Kính dâng hương hồn Thầy Lê Hữu Phu, Thầy Triệu Quốc Đạt

 xã Hoằng Phúc quê tôi)

Thầy tôi ngày ấy rất nghèo

Quần nâu áo vải liêu xiêu bóng già

Học trò lớp Bốn lớp Ba

Cái thời xưa ấy đã là lớp trên

Thầy tôi tâm tính rất hiền

Long lanh mắt kính ánh lên nụ cười

Học trò cả lũ chúng tôi

Học thì vẫn thích, nhưng rồi chóng quên

Đôi khi Thầy cũng buồn phiền

Mấy anh mấy chị lớp trên cả đùa

Thế rồi lúc nắng lúc mưa

Thế rồi tuổi tác chẳng chừa Thầy tôi

Khi đau Thầy vẫn gượng cười

Chưa xong buổi dạy, mồ hôi ướt đầm

Trời thì giá rét căm căm

Chúng tôi ngồi lặng, âm thầm xót xa

Góp chung tý chút gọi là

Thầy thì ốm vậy mà ta cũng nghèo

Sau năm vừa được nghỉ hưu

Thầy về cõi Phật một chiều cuối Đông.

Chúng tôi chẳng có hoa hồng,

Tiễn Thầy chỉ có đám đông nối dài.

Thầy tôi dù chẳng đa tài,

Vẫn như ánh nắng ban mai dịu dàng.

./.

Lê Hải Châu
#303

on 20.11.17 11:05

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
SỢI TƠ HỒNG

Mình về bổ trái cau tươi

Mai kia mốt nọ đón người qua sông

Ơn ai nối sợi tơ hồng

Thỏa nguyền tấc dạ ngày mong tháng chờ

Chẳng hiềm cỗ cưới đơn sơ

Chẳng hiềm xe nhỏ chậm giờ đón dâu

Tháng ngày coi vậy mà mau

Hôm qua kịp hái lứa trầu vàng thơm

Sợ rằng trời cũng hờn ghen

Đổ cơn mưa nhỏ ướt nhèm đường quê

Thương nhau ta đón nhau về

Nhóm hồng bếp lửa phu thê trọn đời.

./.

Lê Hải Châu
#304

on 21.11.17 6:39

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
ĐI TÌM Ý THƠ

Chẳng hiềm tóc đã pha sương,

Cuối chiều lọ mọ ra đường cái quan.

Người đi như nước chảy tràn,

Giật mình lại sợ dây oan buộc vào.

Có người hỏi : “Cụ về đâu?

Con đưa một đoạn qua cầu người đông.”

Cảm ơn người có tấm lòng,

Tôi nhàn, ra ngắm dòng sông, bến đò.

Nhặt vài câu chữ làm thơ,

Chọn vần đã rõ, chỉ chờ ý hay.

Hoàng hôn dần khép lại ngày,

Vẫn còn đôi áng mây bay cuối trời.

./.

Lê Hải Châu
#305

on 22.11.17 8:06

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG

Chiều Mùa Đông,

Tôi lại làm thơ về những cánh đồng.

Cánh cò trắng nhịp nhàng trong sắc nắng.

Ai gọi nghé, giọng miền quê hơi nặng,

Chiều tím dần trên những cánh đồng xa.

Nghe còi tàu hối hả vào ga,

Nghe đất thở, cây trong vườn rụng lá.

Trái Bưởi trái Hồng ánh lên sắc lạ,

Tỏa hương nồng thơm ngát cả chiều đông.

Vẫn biết mùa này đã bớt bão giông,

Đêm rét ngọt mà ngày nắng gắt,

Trời đất hanh hao, cỏ cây nhàu nát,

Rau tưới chiều, tưới sớm, mỏi nhừ vai.

Mưa lũ thiên tai,

Đổ dồn dập xuống Miền Trung nghèo khó,

Ai người vô đó,

Cho ta gửi chút tình,

Góp một phần cho cuộc sống hồi sinh.

Mong đất nước yên bình xanh thắm mãi,

Cho Hai miền chung khúc khải hoàn ca.

./.

Lê Hải Châu
#306

on 23.11.17 14:52

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
MÙA CƯỚI

Nghe con Chim Khách gọi mời

Giọng mừng có vẻ lả lơi cuối vườn

Nếp Mùa ai gặt mà thơm

Vấn vương đến tận cọng rơm ven đường

Ơn trời tỏa nắng vàng ươm

Xe Hoa nhộn nhịp trên đường cái quan

Người đi áo váy chảy tràn

Phấn son tỉa tót, khăn voan phủ đầu

Người đi phù rể phù dâu

Qua sông, rẽ lối chân cầu gió bay

Người lo tiệc cưới hao gầy

Đồng tiền đâu sẵn, phải vay trả dần

Từ nay đến Lễ Tình Nhân

Chắc rằng tiệc cưới có phần dày hơn

Sự đời đói góp no dồn

Nợ đời, ai dám thiệt hơn luận bàn.

 

Lê Hải Châu
#307

on 24.11.17 6:35

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
KHOẢNH KHẮC MÙA ĐÔNG

Rét như dao cứa trên cành,

Lá bàng tơi tả rụng quanh gốc bàng

Bến quê một chuyến đò ngang

Người lo xếp gánh, kẻ choàng áo tơi

Khúc sông bên lở bên bồi,

Thuyền qua xoáy nước thả trôi nửa vòng.

Hoa lau phủ trắng triền sông,

Nước trôi bên lở đỏ hồng phù sa.

Bãi soi ruộng mía đã già,

Vài cây phơ phất trổ hoa cuối mùa.

Muộn màng một chuyến đò trưa,

Bến sông còn chút gió lùa mồ côi.

./.

Lê Hải Châu
#308

on 25.11.17 16:32

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
ĐI TÌM LÁ DIÊU BÔNG

(Nhại thơ Hoàng Cầm)

Người đi tìm lá Diêu Bông

Lúc còn son rỗi sao không chịu tìm?

Ta từng xuống bể mò kim

Dang tay đón đợi cánh chim giữa trời

Một đời sống giữa chơi vơi

Cái mình đã có, để rồi lại không

Đành ôm cái giả vào lòng

Cái mình tìm được, lại không của mình

Người chê ta sống hiện sinh

Rằng ta bắt bóng đuổi hình ầu ơ

Một đời hý hoáy làm thơ

Một đời yêu, chỉ dại khờ mà yêu

Đến khi xế bóng mãn chiều

Bằng lòng với sự buông neo vội vàng

Kiểu gì đò cũng đã sang

Ngậm ngùi với cái nhỡ nhàng ngày xưa

Diêu Bông -  ai bán mà mua

Cũng thôi đành vậy, cho vừa lòng ai.

./.

Lê Hải Châu
#309

on 29.11.17 13:18

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú


CHIỀU   QUÊ

Trời buông nắng quái chiều hôm

Gọi là chút nắng ôm đồm, ất ơ

Thương thì thương hững thương hờ

Lóe lên tý chút bơ vơ cuối chiều

Hoàng hôn xuống đã liu riu

Nghe con Bìm Bịp kêu chiều buồn tênh

Nước lên ốc bám chân ghềnh

Bèo trôi trên sóng bồng bềnh sông quê

Ai đang gọi giục trâu về

Đồng xa mờ ảo, quãng đê tím dần

Đường làng nghe rộn bước chân

Nửa phần vội vã, nửa phần thảnh thơi

Trăng non đầu tháng dựng rồi

Dáng gầy như mảnh thuyền trôi xứ Đoài

Vỡ òa trước cửa nhà ai

Tiếng mừng con trẻ vọng dài ngõ xa.

./.

Lê Hải Châu
#310

on 04.12.17 17:24

avatar

Lê Hải Châu

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
KỂ CHUYỆN THÚY KIỀU

 

Nội dung chính của Truyện Kiều có thể tóm tắt  như sau:

 

1/ CHỊ EM KIỀU THĂM MỘ ĐẠM TIÊN

2/KIỀU GẶP KIM TRỌNG

3/KIỀU BÁN MÌNH CHUỘC CHA

4/ KIỀU RƠI VÀO TAY MÃ GIÁM SINH-TÚ BÀ

5/ KIỀU MẮC LỪA SỞ KHANH

6/ KIỀU  GẶP THÚC SINH- RƠI VÀO TAY HOẠN THƯ RỒI BẠC HÀ, BẠC HẠNH

7/ KIỀU GẶP TỪ HẢI

8/ KIM TRỌNG ĐI TÌM KIỀU-ĐOÀN TỤ

MỞ ĐẦU

 

Trăm năm mới có một lần,

Nàng từ Cung Quảng giáng trần dạo chơi!

Thành xiêu quán đổ tơi bời,

Chim sa cá lặn, sao rơi trăng mờ.

Cung đàn cũng lặng đường tơ,

Thi nhân bối rối vần thơ chẳng thành.

Hoa nhường nguyệt thẹn đã đành,

Phong lưu đến độ Trời xanh giận hờn.

Nhường đi tý chút thì hơn,

Làm cho Trời giận hứng đòn, Người ơi!.

***

1/“Ngày Xuân con én đưa thoi”,( 1 )

Ngẩn ngơ tìm lại Bóng người trong tranh.

Hồng nhan bạc mệnh sao đành,

Giai nhân giờ lẫn cao xanh khó tìm.

Trời kia dễ lạc cánh chim

Xót thay Con Tạo nhấn chìm tài hoa.

“Thanh minh trong tiết tháng Ba,

Lễ là Tảo mộ, hội là đạp Thanh”.( 2 )

Thương ai bạc mệnh đã đành,

 Sao nàng cứ khéo quẩn quanh vận vào.

Tưởng đâu là giấc chiêm bao,

Ai hay con Tạo buộc vào Nhân duyên.

***

2/Chuyện buồn những tưởng mau quên,

Bởi nàng gặp mối lương duyên bất ngờ.

Ông Trời cũng định se tơ,

Đang se rồi lại hững hờ lặng im.

Lắm người trách cứ chàng Kim,

Công danh chẳng chọn, lại tìm đường hoa.

Phút giây chếnh choáng quá đà,

Ông Tơ lỗi nhịp mới ra thế này.

***

3/Gặp cơn vạ gió tai bay,

Gớm quân vô lại khéo bày trò ma.

Thôi rồi bướm phải lìa hoa,

Bán thân chuộc lấy đời cha kiếp này.

Dẫu không lời hứa gió bay,

Trời Nam bể Sở từ rày biệt ly.

Hôm qua trao gửi những gì,

Mà nay ngoảnh lại người đi bẽ bàng.

Thà như lỡ bước sang ngang,

Mãn Xuân con Tạo vội vàng cài then.

 

Quyết lòng tỏ trước mặt đèn,

Nàng đành vớt vát cậy em đỡ đần.

Sụp đầu vái lạy Thúy Vân,

Mong em đỡ chị cái phần dở dang.

Cứ như sét giữa trời quang,

Tưởng đâu hồng Phúc lại quàng vận đen.

***

4/Giám Sinh quen thói thấp hèn,

Vờn hoa ghẹo nguyệt mấy phen lọc lừa.

Nhập nhằng mua bán- Bán mua,

Tiểu nhân đắc ý dễ lừa gái trinh.

Bán mình nên phải hạ mình,

Lẽ đâu chẳng biết nhục vinh là gì.

Trời kia đã ngoảnh mặt đi,

Kiếp Ba sinh ấy mãn kỳ hợp-  tan.

***

5/Đang khi trăm sự cơ hàn,

Bỗng đâu xuất hiện một chàng Sở Khanh.

Rủ Nàng trốn  khỏi  lầu xanh,

Những là chim chọn đất lành trời xa.

Gớm thay khẩu phật tâm xà,

Đủ lời ngon ngọt thốt ra não nề.

Biết là lá Ngải bùa mê,

 Chỉ vì khổ đến ê chề đành tin.

***

6/Trời cho gặp được Thúc Sinh,

Thật tình, nhưng phải đem tình chia ba.

Ghen tuông là bệnh đàn bà,

Trách ai hoài của đem hoa dập vùi.

Quen bày trò ác làm vui,

Xót thay kẻ khóc người cười hả hê.

Sự đời sao lắm nhiêu khê,

Vùi cho nhơ nhuốc ê chề phận hoa

Gớm quân Bạc Hạnh, Bạc Hà,

Súc sinh cũng biết vin hoa bẻ cành.

Lập lờ giở giọng yến oanh,

Chán chường nàng cũng thôi  đành ngả theo.

Nghĩ mình thân phận bọt bèo,

Ở đâu rồi cũng gieo neo bần hàn.

 

Từ khi gặp phải án oan,

Thân nhơ nhuốc nhục, nhà tan nát nhà.

Trời xanh nào phải đâu xa

Đất trong thiên hạ đều là đất vua.

Trách trời khi nắng khi mưa,

Để quân vô lại lọc lừa đảo điên.

Những mong báo oán nhỡn tiền,

Những mong sấm sét nổi lên bốn bề.

Giận nàng ăn phải bùa mê,

Quẩn quanh rồi lại trở về Lầu xanh.

Mấy phen tuẫn tiết chẳng thành,

Thế rồi cũng được Trời xanh mở lòng.

***

7/Nam nhi gặp khách má hồng,

Trai tài gái sắc còn mong nỗi gì.

Thời gian sau lễ Vu qui,

Nghe nàng kể lại hàn vi thuở nào.

Ân đền trước, oán trả sau,

Mở lòng đôi chỗ cho nhau ở đời.

Tưởng đâu hết kiếp nạn rồi,

Bởi chưng Ân- Oán rạch ròi vừa xong.

Mới qua miệng cọp hang rồng,

Lại đem mình ngọc gửi sông Tiền Đường.

Tử sinh- sinh tử lẽ thường,

Mừng thay Thần-  Phật còn thương chuyến này.

***

8/Chàng Kim vốn thật người ngay,

Vẫn tin rồi sẽ có ngày đoàn viên

Ván tuy chưa đóng nên thuyền,

Uyên ương chưa phải đã duyên Sắt Cầm.

Thời gian thấm thoắt Quang Âm,

Cất công chàng đã âm thầm dò la.

Tìm nơi hãm Nguyệt vùi Hoa,

Tìm nơi bến rộng sông xa mịt mù.

Một ngày dài tựa ba Thu,

Cũng may Trời -Phật nhân từ chở che.

Hết Xuân , rồi mãn cả hè,

Bướm ong đã vãn, tiếng ve cũng chìm.

Nàng tuy gặp lại bạn  hiền,

Tình còn sâu nặng nhưng duyên lạnh rồi.

Dẫu rằng vẫn kết nên đôi,

“Chẳng trong chăn gối, cũng ngoài cầm thơ”.( 3)

Trách chi bà Nguyệt Ông Tơ,

Giận quân vô lại bày trò đảo điên.

Ngẫm ra cũng tại chữ TIỀN:

Người thì mất mạng, kẻ duyên bẽ bàng.

Bao người nhân cách cao sang,

Cũng đành bó gối qui hàng tiểu nhân.

Chuyện xưa kể lại mấy vần,

Đúng sai mong được cố nhân luận bàn.

./.

Lê Hải Châu

Ghi chú: Các ký hiệu ( 1) (2) (3) là những câu thơ trích trong Truyện Kiều
#311

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Đợi xíu...