Có thể bạn sẽ thích...

Truyện ma có thật: 3 Tuần trông nhà thằng bạn thân

#11

on 31.08.15 10:45

avatar

phuocthanh

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Part 9: Giải thoát (1):
Đợi một hồi cũng chẳng thấy bà 3 đâu thì tui mới chạy xuống nhà dưới, vừa kịp tới ngay cửa thì cánh cửa mở toang ra. Bà 3 bước vào nhìn có vẻ hơi hơi kì bí, hình như bà từ ngoài vườn vào. Sau lưng và là con miêu thân thuộc của thằng P, chẳng biết tại sao con miêu này lại mau thân với bà 3 nhanh như thế. Cứ như là đã gặp nhau từ trước rồi… Bà 3 dường như đã biết có chuyện gì, nên bà đi thẳng lên nhà trên. Quẹo vô cái phòng thằng Q, chợt bà nhăn mắt lại chút xíu, xong rồi thở dài ra như sắp gặp một vấn đề gì đó. Tui đang nhìn bà cùng với một dấu chấm hỏi to đùng thì con miêu của thằng P lên một tiếng:
– Méooooooooooo
Người nó sừng lông lên, cái đuôi thẳng tấp dựng đứng lên trời, nó đưa 2 cái răng nanh ra một cách gê rợn và như là sắp vồ ai đó tới nơi rồi. Nhưng trong phòng chỉ có 3 người: bà 3, thằng Q, và thằng P chứ chẳng còn ai vô đây nữa. Tui thì đứng ngoài quan sát, chợt, bà 3 ngồi xuống từ từ rồi dùng tay xoa nhè nhẹ cái lưng con miêu. Và đúng như những gì suy nghĩ, con miêu lập tức xìu xuống, những sợi lông vừa dựng đứng lên cũng đã được bà 3 xoa dịu. Cặp nanh đã cất vào, và nó liếm nhè nhẹ ngón tay của bà 3. Đoạn này thì tới thằng P còn ngạc nhiên hơn bất kì người nào. Cái mặt nó hốc ra
– Sao con miêu nó lại kêu gê thế?
– Nó thấy có người lạ – bà 3 lên tiếng
– Người lạ? – thằng Q hốt hoảng
– Ừ, người này lạ. Chắc là vong linh không tốt.
– Vong linh không tốt, ý bà là sao? – thằng Q quặng hỏi
Nhưng chỉ được một cái lắc đầu nhẹ của bà 3. Xong rồi bà đi từ từ tới chỗ thằng Q, nheo mắt nhìn vào miếng đất giống như thám tử tư. Xong rồi bà chỉ nói nhẹ:
– Dọn nó đi các con, không có gì đâu.
Nghe tới đây thì tụi tui cũng làm theo, kiếm cái gì đó hốt nó, thật sự thì không có gì phải ngán, chẳng qua là chỉ đất sình nên nó hơi dơ. Chứ chỉ sợ phân của con nào đó. Thằng P lại quây quần bên con miêu của nó, cái mặt nó ngơ ngơ, tay thì vuốt vuốt ý như là: “Tao là chủ của mày, nhớ không cờ hó”
Tui với thằng Q thì quan sát bà 3, bà chẳng làm gì cả, từng bước đi nhè nhẹ, tưởng chừng như rất là thoải mái. Nhưng tui vẫn cứ cảm thấy có gì đó không ổn? Tiếng bước chân lúc trước, nó là của ai gây ra? Nếu là ma, thì theo như thông tin tui được biết là ma đâu có gây ra tiếng động?
Loay hoay cuối cùng cũng ra khỏi căng phòng đó, bà 3 thì lên phòng thờ của thằng Q. Thắp nhang rồi niệm gì đó, cho thứ nhất là ấm nhà, thứ hai là chuẩn bị làm chuyện gì. Tui cũng chẳng biết, đơn giản là tui cũng không muốn nghe. Lúc này nhìn thằng Q thì nó đang ngẫm nghĩ chuyện gì? Tui mới quay qua hỏi:
– Nghĩ cái gì vậy mày? – nó bơ bơ một hồi rồi nó nói
– Ờ thì bà 3, nói vong linh gì đó, mày nhớ không?
– Ừ, vong linh không tốt
– Tại sao lại không tốt? Rõ ràng là bé T mà!
– Mày chắc chắn không, tụi mình đâu biết rõ, cũng không chắc.
– Nhưng rõ ràng là tao nghe tiếng nó, đâu thể lầm được.
– Vậy là mày chắc nó chết rồi à?
– Ờ..thì, tao cũng không muốn tin, nhưng chuyện tới bây giờ phải tin thôi.
Hai thằng thở dài một hơi, tui lại chợt nhớ về chuyện lúc nãy. Đôi mắt tui nhìn thấy ngoài vườn, đôi mắt đó đi cùng với con chó. Lúc quyết chiến với con chó đó, thì tụi tui cũng đã để nó chạy đi. Vậy nó xuất hiện cùng ánh mắt đó là một sự trùng hợp, hay là 2 “thứ” đó đi cùng với nhau. Chẳng có lý nào cả, mà cũng có thể, bởi vì lúc trước tui có biết là chó và mèo đều có thể nhìn thấy người chết. Không lẽ nó lại làm bạn với “vong linh” đó à?
Chợt tui lại giật mình, mẹ thằng Q chắc chắn có uẩn khuất trong sự việc này. Vậy nếu lỡ có chuyện gì liên quan tới mẹ nó, thì thằng Q phải làm thế nào?
– Ê, 2 tụi bây đánh lẽ hả? Thì thầm cái gì đó? – thằng P lên tiếng
– Có gì đâu, thì mấy chuyện nãy giờ thôi.
– Ừ… chán
– Chán gì mày?
– Thì không biết, chỉ biết chán.
– Thôi tao đi đái cái. – nói xong nó bước ra ngoài, trong khi tụi tui chưa nói gì.
Và chuyện mới bắt đầu từ đây…
Tui ngả người xuống dưới đất rồi nhắm mắt lại xíu. Mơ đủ thứ chuyện, nhưng giấc mơ nhanh và kì lạ nhất là lúc tui mơ thấy ba thằng đi ra ngoài vườn. Đang đào bới một cái gì đó, vì là giấc mơ nên rất mơ hồ. Xong bỗng dưng đào trúng một cái hố, thằng P bị trượt chân rồi rớt thẳng xuống dưới. Tui giật mình ngồi bật dậy, cảm giác khó chịu như vừa mất đi một thằng bạn, xong rồi tui cũng thở dài. Tất cả chỉ là mơ, ít nhiều là vẫn còn nằm trong nhà. Nhưng tui vẫn thắc mắc một hồi:
– Ủa, tao ngủ lâu chưa mày? – tui quay qua hỏi thằng Q
– Mới 30 phút à, ngủ tiếp đi.
– Ờ… mà thằng P đâu?
– Nó đi đái?
– Hả, đi đái gì mà tới 30 phút.
– Mày nói tao mới chú ý, không nghe nó nói gì luôn.
Tui lạnh sống lưng một cái, rồi đứng dậy lao ra ngoài, thằng Q thấy vậy cũng lao theo tui. Chạy thật nhanh ra vòng vòng mấy chỗ gần đó thì chẳng thấy gì hết, hai thằng kêu tiếng thằng P to, nhưng chẳng thấy nó trả lời. Lúc này thì mồ hôi tui đã đỗ ra từng tấm. Chẳng lẽ giấc mơ là điềm báo trước.
– Nó nè C ơi
Tiếng thằng Q cất lên, nghe trong tiếng có sự sợ hãi, tui phóng như bay lại thì đúng ngay chỗ cái giếng. Ngay chính u đất đó, nó đang nằm trên cái mô đất, mắt thì trợn ngược lên trời, còn miệng thì sùi bọt mép. Nhìn như là mới bị ai đó bóp cổ Tui mới đảo mắt tới cái cổ nó thì hoàn toàn…. không một dấu vết.
– Mày đứng đó làm gì, kéo nó vô nhà nhanh! – thằng Q quát to lên
Tự dưng tay chân tui run run lên, nhưng hên là vẫn kéo nó vô nhà. Nó vẫn còn biết biết, chưa hoàn toàn bất tỉnh, bởi vì nó còn nắm được tay tui hờ hờ. Đặt nó nằm xuống, thằng Q với tui loay hoay chẳng biết làm gì nữa. Bỗng lúc này thì bà 3 mới xuống:
– Q, con chạy đi lấy cho bà cái giỏ xách ở góc kia. Còn C con dựng người nó ngồi vô tường, còn lại để bà lo.
Tui loay hoay dựng nó vô, người nó cứ như bị giật kinh phong. Tui phải ghì tay mà kiềm người nó lại, nước bọt nước miếng của nó chãy nhìn rất vãi. Nhưng bây giờ phải giúp nó, mắt nó cứ trợn lên trời. Tui nhìn mà tui cũng chãy nước mắt. Sao nó lại bị thế này? Thằng Q xách cái giỏ xách lại cho bà 3, bà ba lục lấy một sợi dây giống sợi dây chuyền chồng vào cổ cho nó. Rồi lục lấy một hủ thuốc
Bà thấy tui cũng ngạc nhiên nên mới quay qua nói:
– Có bùa phép gì, cũng phải thuốc thang trước con à.
– Dạ…
Xong bà nhét vào miệng nó 2 viên thuốc, rồi kêu tui bóp miệng nó lại cho nó uống vô. Thật tình thì tui không biết có tác dụng gì không? Lúc sùi bọt mép lại cho uống thuốc? Không sợ nó tràn ra à. Sau đó bà mới lấy một tấm giấy, ngồi niệm gì đó. Rồi bà lại tiếp tục đi vòng vòng, vừa đi vừa niệm. Được một hồi sau thì người thằng P đã hết co dật, mắt nó cũng đã nhắm lại được như bình thường. Nghe nhịp thở của nó bình thường hơn lúc trước.
– Nếu tối nay mà không đỡ, thì mai cho nó đi bệnh viện. Chứ chuyện khác bà lo rồi.
– Dạ… ủa mà chuyện gì bà?
– Chút nữa bà nói.
Tui với thằng Q thay phiên xem thằng P, có vẻ như nó đã đỡ hơn lúc nãy. Nhìn nó bây giờ giống nó ngủ hơn là mới xảy ra chuyện. Tui cũng thở phào nhẹ nhõm. Tui cứ nghĩ nếu lúc nãy mà tui không mơ cái giấc mơ đó để giật mình tỉnh dậy, thì chắc thằng P đã đi mấy cõi rồi. Con miêu của thằng P như cũng biết chủ nó mới vừa trãi qua con nguy kịch, nên nó cứ nằm sát chủ nó, đầu thì cứ cạ cạ vào cái mặt thằng P, xong rồi nó nhãy lên người thằng P ngồi ỳ ở trển, đuổi nó xuống nó cũng leo lên lại. Thôi thì kệ tía nó. Nhìn cũng thấy cưng lắm. Thằng Q có lẽ vẫn chưa tin là lại có chuyện như vầy, nó mới quay lại hỏi bà 3:
– Cuối cùng là sao vậy bà?
– Haizz, thì P nó bị vong hại con à?
– Vong hại, vong làm sao mà hại nó hả bà
– Thì tất cả cũng là do vong với lại nó yếu vía con à.
Chuyện kể lòng vòng thì lý do đơn giản là nó đã bị yếu vía ngay từ lúc nhỏ (Đọc lại Part 6) nên bây giờ nó rất dễ bị vong hại. Chỉ cần yếu một chút xíu thôi là sẽ bị vật ngay. Không biết tại sao mấy bữa trước nay nó không bị, mà lại bị ngay hôm nay, may mắn thay là hôm nay có bà 3 chứ nếu không chắc tụi tui cũng phải chở nó đi cấp cứu. Còn về lý do tại nó bị và lại nằm ngay trên u đất thì chỉ có nước hỏi nó lúc nó tỉnh lại. Vấn đề là khi nào nó tỉnh lại, chứ bây giờ thì nó vẫn còn ngủ rất say.
– Thôi tụi con đi ngủ xíu đi, rồi bà canh nó cho. Chứ tụi bây canh cũng đâu biết làm gì.
– Dạ thôi, bà đi ngủ đi, để tụi con canh được rồi.
– Thôi đi ngủ đi, tụi bây mệt rồi. Nó nhập tui bây thì khổ.
Nghe tới đây tui với thằng Q quíu người, thôi nghe thời bà 3 dông cho khỏe . 2 thằng lăn ra ngủ một chút xíu. Giấc ngủ lần này của tui thì đã thoải mái hơn lúc nãy, không còn mơ gì nữa. Ngủ một giấc cho tới… mấy giờ không biết. Chỉ biết là vẫn còn đêm, và chúng tui giật mình bởi vì tiếng của thằng P. Nó đã tỉnh dậy, nhìn nó còn khỏe như sáo, không có dấu vết gì của bị hại
– Tỉnh rồi hả mày?
– Ừ…
– Mày còn nhớ chuyện gì đã xảy ra không P?
– Nhớ chứ, chờ tao chút
Đoạn này nó nhắm mắt lại, nó thở từng nhịp, từng nhịp rất mạnh và liên tục. Xong rồi nó mở mắt ra và bắt đầu câu chuyện.
Cái lúc mà tao nói tụi bây là tao đi ra ngoài đái đó. Thì vừa ra tới ngoài, chưa kịp xong nữa thì tao bỗng dưng cảm thấy có ai đó đang dòm. Tao tưởng là mày hay thằng Q nên tao cũng không qua tâm tiếp tục xả nước. Một hồi sau vẫn cứ cảm giác có ai sau lưng thì tao mới lên tiếng:
– Thằng nào ở sau zị, sao không đái chung?
Đợi một hồi cũng chẳng có ai trả lời, tao mới bắt đầu ngờ ngợ có chuyện gì đó. Nhưng tao vẫn chưa tin, cho tới khi tao nghe một giọng nói:
– Anh P hơi, e nè.
Giọng của pé T vang lên trong đầu tao, tao giật mình quay phắt ra đằng sau. Thì hoàn toàn không có ai cả. Tao cứ nghĩ là bị ám ảnh mấy chuyện này, nhưng tao có cảm giác như ai đó muốn tao đi tới chỗ mô đất. Tao không sao lên tiếng kêu tụi bây được, chỉ biết là muốn đi tới đó. Xong, khi tao tới nơi, thì tao lại nghe thêm một vài tiếng kêu kì lạ. Tao mới hoảng quá mà quay lại chạy vô nhà, thì khi mà vừa quay lại, tụi bây biết tao thấy gì không? Con chó, ánh mắt nó sáng rực, nó vồ vào tao rồi làm tao ngã lăn quay ra đất. Sau đó tao vật lộn với nó, bỗng nhiên có một bàn tay chụp lấy tao lôi vào chỗ mô đất. Bàn tay đó chụp cổ tao rồi bóp rất mạnh, nhưng tao không thể nào đẩy được bàn tay đó ra. Bàn tay vô hình mày à…
– Haizzzzz – thằng P thở dài, một tay xoa xoa cái cổ, một tay vuốt con miêu của nó.
– Thế vậy mày có nhìn được gì không?
– Không, à mà có… nhưng… – nó quay qua nhìn thằng Q
– Nhưng sao – thằng Q nói
– Tao thấy một mái tóc dài mày à, là con gái.
Thằng Q ngớ người ra, mắt nó nhăn lại, nó lắc đầu liên tục như bị sock:
– Không, chắc chắn pé T của tao không phải là người như vậy? Tại sao nó lại hại mày, hại tụi mình.
– Nhưng chính mày cũng đã nghe nó kêu mà Q..
– Ừ thì…
Căn phòng lại im bặt, bà 3 đã lên phòng thờ, còn tui cũng im lặng nhớ về những gì thằng P nói, sâu chuỗi lại với những gì tui biết. Thì đúng là lúc tui thấy ánh mắt kia, ánh mắt đó cũng xuất hiện cùng con chó. Lần này thằng P cũng gặp y chang như vậy? Chẳng có gì chối cãi nữa rồi, chắc chắn vong linh này chính là pé T… Và người đau khổ nhức bây giờ không còn ai khác ngoài….
#12

on 31.08.15 10:45

avatar

phuocthanh

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Part 10: Giải thoát (2):
Phía ngoài cửa sổ đã có chút ánh sáng len lõi của mặt trời sớm, có lẽ nãy giờ tụi tui đã không quan tâm nhiều tới giờ giấc nữa rồi. Sau nhiều chuyện đã xảy ra với thằng Q, thằng P, tui lại thấy mình có một chút gì đó may mắn. Vì ít nhiều chắc tui cũng là người ngoài cuộc. Tui quay lại thì đã thấy thằng Q gác tay lên trán ngủ từ lúc nào. Bây giờ thì nó là người mà có nhiều tâm sự nhất lúc này, tui cũng chả biết phải làm sao. Thằng P thì đã lăn ra ngủ lại, con miêu cũng yên giấc trên người đó. Tui cũng chẳng phải làm gì nữa, bây giờ cũng đã đến lúc ngủ một giấc sâu……
Mở mắt dậy thì cũng đã 11h trưa hơn, nắng chiếu thẳng vào mặt nên không thể nào không tỉnh được. Nhìn quanh thì thằng Q đã mất tích, thằng P thì đang đứng ngoài sân, giống đang tập thể dục . Tui leo vào đánh răng xong rồi phóng ra ngoài cũng quơ tay quơ chân vài đường xong mới lên tiếng:
– Khỏe chưa mày?
– Ừ, cũng đỡ đỡ rồi.
– Tốt, lỡ có gì tao lại tốn tiền thuốc.
– Cám ơn mày, ít nhiều hôm qua cũng nhờ có tụi bây
– Ơn nghĩa gì, cho tao chầu bún thịt nướng đi
– Ừ xíu đi.
– Mà thằng Q đâu, bà 3 nữa??
– Đi rồi, đi đâu sáng sớm.
– Ờ..
– Đỡ tốn.
Thằng P dứt câu thì cũng nhắm mắt lại hít thở, hít lấy hít để cứ như là để dành, sau này có dịp lấy ra xài hay sao đó. Xong hai thằng thay cái quần đùi rồi dông ra cái tiệm bún thịt nướng thơm phứt. Vẫn là một mùi hương không thể nào bỏ qua được, đúng là ở dưới quê ăn có vẻ dân dã và ngon hơn. Bà chị bún thịt nướng vẫn ríu rít như trước, chỉ có điều không có thằng Q nên bả ít tiếp chuyện hơn. Bả đưa cho 2 phần bún rồi quay đi tiếp tục bán. Ở dưới quê mà đông khách như thế này thì cũng sướng, đủ sống qua ngày thậm chí còn dư. Loay hoay một hồi thì 2 đứa cũng kiếm ra một cái bàn trống.
– Móa, đói vãi mày ơi.
– Ừ, tao ăn ở đây hàng ngày mà không ngán mày ơi – thằng P nói
– Sướng vãi
– Mày làm như TP thiếu lắm
– Không thiếu nhưng đâu có ngon vầy, mắc thí mịa.
– Ừ, thôi ăn..
Nhâm nhi một hồi thì hết ngay, đúng là sức ăn nhanh. Mà được cái ăn hết phần bún này cũng no chứ không còn thèm như chỗ khác bán. Rẻ mà ngon. Xong, 2 đứa chạy ra mua một bịch thuốc cho thằng P. Nó kêu uống cho đỡ, chứ nó cũng còn thấy hơi mệt mệt. Rồi nó chở tui đi một đường về nhà, lúc đầu thì thấy lạ, chứ lúc sau thì mới biết là cái đường tắt lúc trước thằng Q đã có chở đi tui rồi. Chắc nó âm mưu hù tui
– Mày chở tao đi đâu lạ vậy P? – tui giả bộ
– Hề hề, cho mày qua campuchia luôn con
– Ờ.. đường qua campuchia có nghĩa địa không?
– Ủa, mày cũng biết nữa hả
– Thằng Q chở đi rồi
– Hèn gì, làm tao tính chơi một vố
Thế là nó buồn thui thủi mà tiếp tục chạy, được một đoạn thì đã tới cái chỗ rừng cây với mấy nấm mộ chi chít. Đã nhìn một lần rồi mà giờ nhìn lại vẫn còn hãi hãi. Không biết lỡ mà có chuyện gì xảy ra ở đây chắc có khi đái ra quần. Chưa kịp dứt câu thì tự dưng xe thằng P tắt máy, làm cái đầu của tui đập vô lưng nó một cái “chách”.
– Mày lái xe cái kiểu %@#%&$# gì vậy?
– Đếu biết, tự nhiên tắt máy rồi, xuống xuống.
– Đề không được thì đạp thử coi
– Ừ để tao đạp
Nó hì hục tới hì hục lui cái xe cũng không lên máy, chắc bị gì đó mà tui cũng chả rành. Nó đạp mõi tới lượt tui, xong tui mõi tui quăng xe đó luôn. Đảo mắt quanh một hồi thì bây giờ là trời giữa trưa, nắng gay gắt, chỉ có chui vào trong mấy cái cây cổ thụ kia tránh nắng, mà có cho tiền tui cũng không vào. Nhìn nãn chết mồ, tự nhiên đang “ngắm” quang cãnh thì có tiếng nói cất lên:
– Ủa, tụi con làm gì ở đây giờ này?
Tui với thằng P mới ngó mặt lên, thì một bà già tầm 60 trở lên, đang đi chậm chạp tới chỗ hai đứa tụi tui. Nhìn thử qua bên thằng P thì nó cũng lắc đầu, có vẻ như nó cũng không biết bà này. Bà lão đó thấy lạ nên tiếp tục lên tiếng:
– Sao bà hỏi mà không trả lời?
– Dạ.. xe con bị tắt máy, ko đề được – thằng P lên tiếng
– À.. xui hông đa, thui tụi bây dắt xe vô sát lề đường chứ dựng ở đây coi chừng xe nó hút banh xác tụi bây.
– Trời, bà nói ghê quá bà
– Tao giỡn tụi bây à, cách chỗ tụi bây đứng vài bước là đã từng có 2, à không 3 cái xác nằm đó đó.
Vừa nghe tới đây, tui phản xạ tự nhiên nhảy lên một cái. Thằng P cũng tắt máy xe rồi rồi bước lại gần chỗ bà già đứng, ngó nghiên qua ngó nghiêng lại một hồi thì mới bình tâm mà nói chuyện tiếp:
– Sao bà biết?
– Tao có mặt trực tiếp ở đây lúc tụi nó bị tông luôn kia.
– Thế chuyện sao, bà kể tụi con nghe thử, giờ xe hư cũng chả đi được. – tui lên tiếng
Bà già đó lót dép ngồi xuống đường, tụi tui cũng lót dép theo sau khi thằng P dắt chiếc xe vô lề. Đại khái câu chuyện thông qua lời kể của bà già đó là như thế này…
~~~~~~~~~~~~~
Cách đây 4,5 tháng về trước, bà lão này còn gánh hàng rông đi bán mấy cái bánh tráng, hay xoài sống, ổi sống. Lúc đi về tầm 5h chiều, thì đi bằng đoạn đường tắt này. Đang gánh gánh đi bình thường tự nhiên như bao buổi chiều khác thì phía sau lưng có một chiếc xe gắn máy chạy vụt lên đằng trước. Lạng lách một cái thì bà già này mới ngã ra đất, chưa kịp đứng dậy chửi thì ở phía trước đã nghe một tiếng:
– Á á á á ….. “Đùng” – (không phải á đù )
Trước mặt bà già là một chiếc xe ba gác tông thẳng vào cái cặp nam nữ đó. Người nữ văng qua bên hông đường, đập mặt thẳng vào một cục xi măng, còn người nam thì văng lên đằng trước xe, đầu đập thẳng xuống đường mà chết ngay. Chiếc xe vang lên tiếng vặn ga như ai oán rồi tắt hẳn. Người chạy xe ba gác thì dừng lại bước xuống coi thử mấy người mới vừa bị tông, xong lấy điện thoại ra bấm gọi cho ai đó. Một hồi sau thì có người tới, cấp cứu và cảnh sát đều có đủ. Mọi chuyện phía sau thì không biết, chỉ biết là hai người bị tông thì không có giấy tờ tùy thân, cũng là người lạ với cái huyện này. Giống như là từ chỗ khác tới làm ăn, hoặc thay đổi môi trường sống. Nhưng đáng tiếc là chưa kịp làm gì cả thì đã bỏ mạng nơi đất người. Không chỉ là 2 người đó, mà còn có đứa con trong bụng người phụ nữ nữa…
Vì để giúp cho họ siêu thoát và yên ổn, thì bà già này mới tình nguyện là chăm lo mồ mả dùm cho họ. Đặc biệt là một thời gian sau này, lúc chỉ mới đắp đất sơ cho họ, thì có một con chó chuyên lại cào đất ra. Y như nó ngửi được mùi thịt, bà già này đã từng dùng cây đập con chó đó cả chục lần nó mới bỏ đi. Có một bữa thấy cái mộ của người phụ nữ bị con chó đó bơi móc lên thì bà mới lấy đất lắp lại, khi mà sửa sang lại thì bà mới phát hiện là xác người này đã mất đầu. Chỉ còn cái thân…
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mọi chuyện cứ thế, dần dần thì không còn ai quan tâm nhiều, chỉ có bà già này chăm sóc cái nấm mộ đó thôi.
– Thế họ nằm ở đâu hả bà? – tui hỏi thử
Bà già mới đứng dậy, tui cũng đứng dậy theo, bả mới chỉ vào cái góc đó. Tui đang nhìn rồi gật đầu, nhưng không ngờ, cái chỗ đó chính là chỗ lần trước tui thấy có bóng dáng người con gái xuất hiện, lúc mà tui đi với thằng Q. Không lẽ là họ vẫn còn chưa siêu thoát hay sao mà vẫn còn hiện về. Tui nuốt nước miếng một cái, rồi thở nhẹ. Thằng P thì đã cúm, nó lật đật đứng dậy đề cái máy xe, thì hên sao lúc này đã được.
– Thôi bà con về
Chào hỏi bà già một cái, thằng P cũng gật đầu chào bà rồi hai đứa phóng về nhà. Đoạn đi trên đường tui cũng chẳng dám ngước đầu lại nhìn, chỉ hỏi thằng P:
– Sao mày ở đây mà không biết hả?
– Không, nếu đúng thì có nghe sơ, mẹ tao có nói, nhưng lúc đó tao chở hàng đâu có ở nhà thời gian đó.
– Ừ…
Phía sau lưng tui như có một con gió nhè nhẹ, đang thổi từ từ vào cổ tui. Mấy cái cây xung quanh cứ xào xạc xào xạc nhìn mà rợn da gà. Thằng P chỉ biết tăng tốc mà lao như bay về nhà. Trãi qua một đoạn đường không dài lắm cũng đã về tới nhà. Thằng Q thì thấy ngồi trông nhà, còn bà 3 tui cũng chẳng thấy đâu…
– Về lâu chưa mày?
– Cũng tạm, tụi bây đi đâu lâu zị?
Lúc này tụi tui mới kể chuyện cho thằng Q nghe, thằng Q trầm tư một hồi thì nó cũng nhăn mặt. Nó cũng chẳng hề biết, tại nó cũng ở thành phố. Xong nó mới nói:
– Thôi kệ, cũng tội mấy người đó, nhưng tối nay bắt đầu nè.
– Bắt đầu gì?
– Đào u đất lên, và chuẩn bị tìm sự thật
– Bà 3 đâu rồi
– Đang chạy mua đồ về cúng
– Chứ sáng giờ mày với bà đi đâu vậy?
– Đi xin an lành thôi, thôi không có gì đâu.
– Ừ
Không nói nhiều nữa, nguyên đám mới lăn ra ngủ một giấc. Đang yên giấc nồng thì có thằng mới lay vai tui:
– Dây, chuẩn bị hành sự
– Hành sự gì..để tao ngủ
– Ờ mày ngủ đi con, xíu vong nhập tụi tao ếu cứu đâu
– Ơ..
Nghe đến đoạn này thì có buồn ngủ cỡ nào tui cũng phải ngồi dậy. Rửa mặt một cái, hình như tui là cái đứa mà ngủ trâu nhất đám. Nhìn thì đứa nào cũng tỉnh như sao hết rồi. Thằng P vẫn còn ngang ngán, chắc nó còn sợ chuyện hôm qua. Bà 3 cũng đã về, cũng đang dọn đồ gì đó. Thằng Q thì mặt nó biểu cảm nhất, tại nó sợ, nếu đúng là pé T thì nó là người buồn nhất. Nó vẫn không hiểu sao pé T lại hại tụi tui. Thật sự thì không phải có một mình nó không hiểu, ở đây đứa nào cũng không hiểu cả. Được một hồi, bà 3 mới đi xuống, đưa cho ba đứa ba cái vòng đeo tay, nói là để tránh vong hại. Thằng P thì sướng hơn, được thêm một cái vòng cổ. Nhưng để tránh bị hoảng vía, thì bà 3 dặn là phải bình tĩnh. Hôm nay nếu được thì bà cầu siêu luôn, dù là pé T hay ai đi chăng nữa bà cũng phải giải.
Ba đứa xách đồ ra ngoài, nào là cuốc nào là xẻng, xui một cái, trời đã bắt đầu nhiễu hạt trở lại. Dự là tối nay lại dính mưa. Bà 3 thì vừa đi vừa nhiếu mắt vừa nhăn mặt, và tất nhiên là không thể thiếu nhân vật cuối. Chính là con miêu, khá là chủ chốt. Đang đi nữa chừng thì bà 3 mới khiều vai tui mà nói:
– Con ra đằng sau cái cây kia đứng, để cho Q với P đào được rồi. Chừng nào nghe bà kêu tên con thì con chỉ việc xách cái chén bột này, bôi lên mặt rồi rãi từ từ tới chỗ u đất. Khi tới chỗ thì bôi cái bột này lên mặt Q với P.
– Dạ…
Vẫn đang suy nghĩ thì bà đẩy tui đi nhanh ra đằng kia, tui vẫn chưa biết phải làm gì với cái chén này. Ra đó đứng một hồi thì mới nhớ lại lời bà nói. Nhưng chén một này ít quá, làm sao mà đủ
Thằng Q và thằng P đã đến gần cái giếng một khoảng cách nhất định, tui thì đứng ở phía đằng cái cây chùm ruột nhìn ra và quan sát. Moi thứ đúng như dự tính. Bây giờ chỉ còn đợi 2 tụi nó đào cái đống đất nó lên nữa là mọi chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng tui có một linh cảm không lành, hình như có ai đó xuất hiện trong đầu như khuyên ngăn tui hãy chặn 2 thằng Q,P lại….. Lại một lần nữa, mái tóc ngang vai của xuất hiện cùng cặp mắt ấy, như đang tiến gần đến cái giếng….Tui nháy mắt vài phát thì đã biến mất.
Thằng P hạ phát cuốc đầu tiên xuống u đất thì cơn mưa đã bắt đầu nặng hát kèm theo tiếng khóc than của con nít….
#13

on 31.08.15 10:45

avatar

phuocthanh

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Part 11: Giải thoát (3):
– Oa…oa…oa…oa…
Tiếng khóc than của những đứa trẻ như gào thét lên trong màn đêm mịt mù. Chợt tui có một thắc mắc lạ là hình như chỉ có một mình tui nghe được. Biết có phải chăng là tiếng khóc hay chỉ là sự tưởng tượng của tui thông qua tiếng mưa đang rơi nặng hạt trên mái tôn nhà. Trên trời là liên lục những luồn sấm sét kinh thiêng động địa, dự cho một sự chẳng lành sắp xảy ra. Dù gì đi nữa thì đã bắt đầu chuyện gì cũng phải có sự kết thúc, và hôm nay chính là lúc để kết thúc những chuyện kì bí vừa qua. Trong lòng tui đang có vô số suy nghĩ, chợt một con sét đánh ngang qua đầu.. à không, phía sau tụi thằng Q và P. Luồng sét vừa đánh sáng lên thì tui thấy có một người đứng phía sau cái giếng với một hình dáng không cao lắm, mái tóc dài che cả khuôn mặt, nhưng trên người không còn là bộ đồ trắng nữa, mà là một bộ đồ thường ngày chúng ta hay bắt gặp trên các nẻo đường. Nhưng điều mà tui chú ý đó chính là những dòng máu be bét chãy trên người đó. Trong phút chốc người đó cũng đã biến mất nhanh chóng sau khi luồng sét tắt đi….
Tui nhắm nghiền đôi mắt lại và dùng tay xoa nhẹ để nó có thể nhìn rõ hơn trong màn đêm, và mọi thứ cũng y như cũ. Bà 3 đứng nép về trong mái hiên nhà ở phía sau, còn tui thì đứng nép dưới góc cây có thể quan sát rõ cả 2 phía. Ở phía cái giếng thì thằng Q và P đều đang hì hục đào cái mô đất đó, hình như đã đi được một nữa rồi. Trời cứ nhỏ hạt mưa đều đều nên tui không thể nhận biết được những giọt nước đang lăn trên mặt của tụi nó là mồ hôi hay nước mưa… Nhìn thì tui cũng muốn ra phụ một tay lắm nhưng biết làm sao được khi bà 3 đã ra lệnh riêng cho tui. Lúc đầu thằng P cũng thấy lạ sao tui không giúp, nhưng bà 3 có ra dấu rồi nên nó không hỏi thêm nữa. Chợt, một giọt mưa nặng cực nặng rơi thẳng vào mắt bên trái của tui, tui nháy nháy con mắt liên tục rồi nhưng vẫn không hết nên đành phải lấy cái tay lên dụi. Vừa lấy một tay lên thì chợt cái chén bột không hiểu sao rớt ngay xuống dưới đất. Tui giật mình, lật đật ngồi xuống lấy tay hốt cái mớ bột đó vào cái chén, hốt lấy hốt để phần con mắt thì bị ướt nên không nhìn được gì cả. Cảm giác là đã hốt được một nắm rồi thì con mắt tui mới trở lại bình thường, tui liền nhìn vào cái chén bột lúc nãy thì hỗi ôi… bột với đất và sình đã pha chung với nhau.
– Haizzzzz
Tui thở dài một tiếng rồi lắc đầu, không ngờ mình hậu đậu vãi. Mà cái hạt mưa mắc dịch thiệt chứ, tự nhiên ở đâu bay thẳng vào mắt. Tui mới liếc lên nhìn bà 3, chắc nãy giờ bà cũng quan sát 2 thằng kia nên không thấy tui đang vất vã bên này. Nhìn nhìn cái chén nữa bột trắng trắng nữa đất và thêm vài miếng bùn tui phát nãn. Không lẽ phải bôi cái này lên mặt . Thôi thì để lại hỏi bà 3 một tiếng, biết đâu bà còn thì sao. Nhấc bước chân đầu tiên tiến về phía đó thì cũng là lúc thằng Q lên tiếng:
– Bà ơi, tụi con đào trúng rồi.
Bà 3 chợt ngẩng đầu nhẹ lên rồi mới bước từ từ lại chỗ 2 tụi nó. Tui biết là tui phải tiếp tục theo nhiệm vụ lúc nãy được giao nên tui đành phải quay trở lại gốc cây. Lại tiếp tục theo dõi trong im lặng, lúc này đây tui cứ như là kẻ cô độc. Quay trở lại cái u đất (hoặc là nấm mộ, nếu đúng như những gì tụi tui dự đoán). Bà 3 cuối xuống nhìn một cái gì đó, thằng Q và P đều đã đứng ở dưới đó cũng đã ngang nữa người rồi. Công nhận tụi nó đào lâu thiệt, chân tay đều đã lấm bùn. Đang nhìn quanh thì bà 3 quắc tay ra hiệu cho tui, tui lấy ngón tay chỉ vào cái chén thì bà 3 gật đầu. Vậy là đúng rồi chắc đã tới lúc thực hiện nhiệm vụ. Tui lấy một chút bột đó có kèm thêm đất bôi lên trên mặt, cũng không đến nỗi tệ. Tiếp tục rãi từ từ từ tới chỗ thằng Q, P. Hai tụi nó thì nhìn tui chả hiểu gì hết còn tui thì phải vừa đi vừa cúi mặt để đánh cơn mưa nó làm trôi mất cái bột trên mặt.
– Ê dừng lại mày, coi chừng rớt xuống hố.
Tiếng thằng P vang lên thì tui mới dừng lại, và nhe răng cười hề hề xong tui bóc một nắm tay trét lên mặt thằng P trước, nó chưa kịp nói gì hết thì tui đã chặn họng trước:
– Đừng có chùi, bột thiêng đó
– Mày..sình chứ bột cái… cái.. mứt…
Xong tui quay qua tính bôi cho thằng Q thì nó cũng né né nhưng rồi cũng đứng im, xui một cái là chén bột đã bị đổ gần hết lúc nãy, chỉ còn đủ cho 2 người. Nên tui đành phải vét một xíu trong chén và bôi đỡ lên cho nó.
– Sao mày cho nó nhiều mà tao ít vậy?
– Muốn hết rồi
Xong hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp thì tui mới nhìn vô cái đống đất mà nãy giờ đào được. Mùi hôi của đất bốc lên cùng với mùi hôi của (xác) thịt chết, tới đây thì tui mới hiểu được cái nỗi khổ nãy giờ của tụi nó. Nhưng ngay cái cuốc của thằng Q có một cái gì đó hơi tròn tròn nhìn cứ tựa tựa… cái gì đó mà ai cũng biết.
– Thôi con đào tiếp đi Q, còn P con đào bên con thử. Bà nghĩ là không chỉ có một đâu.
– Hả, một gì bà? – tui lên tiếng
– Bà biết là trong ụ đất này có 2 vong.
– Trời…
Tính ra là trong cái u đất này có tới 2 xác chết sao? Vậy là nó khác với những gì chúng tui nghĩ xưa giờ là chỉ có một. Nếu không phải chỉ có một pé T, thì còn thêm một người nữa. Người này là ai, tại sao trước giờ tụi này đâu có nghĩ tới cái người đó. Cuối cùng là những người tui gặp trong trong nhà tắm, sau vườn, và thậm chí là người ẵm đứa bé trước cổng nhà…
Chỉ mới vừa nghĩ tới đây thì một tiếng em bé khóc than lại tiếp tục phát ra mà lần này không còn mình tui nghe thấy nữa, mà tất cả đều nghe thấy. Không riêng gì thằng Q thằng P mà đến cả bà 3 cũng lộ rõ vẻ ngạc nhiên ở trên khuôn mặt.
– Đi leo lên đi tụi con, nhanh lên.
Bà 3 lên tiếng để cho 2 tụi nó leo lên, nhưng vừa bước chân thì thằng P bị trượt té một cái rầm xuống dưới đó. Mặt mũi chèm nhem đất với sình, quần áo cũng ướt nhẹp như một con chuột lột. Tui lật đật leo xuống đỡ nó lên:
– Ngồi dậy nhanh nhanh.
– Ừ từ từ..mà khoan hình như tao đạp trúng cái gì đó.
– Đạp trúng gì là trúng gì?
– Thì trúng cái gì trơn trơn nên tao mới té, chứ làm sao mà tao té
– Thì quay lại coi thử
Tui với nó mới quay lại ra đằng sau, dùng tay lướt sơ cái đất thì chợt giật mình, lại là một vật tròn tròn như cái đầu sọ đang dần hiện ra dưới lớp đất nhơ nhớt. Và cũng như phản xạ tự nhiên 2 đứa quay lại để nhìn cái đầu sọ đầu tiên mà thằng Q đào trúng. Đúng như những gì bà 3 nói, trong đây có tới 2 cái đầu sọ người, vậy chứng tỏ là có 2 vong hồn. Có nghĩa là… vậy chắc chắn là sau nhà thằng Q có xác chết thật rồi!
– Sao tụi bây còn chưa leo lên?
– Tụi tao thấy cái sọ nữa nè mày, có lẽ pé T không cô đơn đâu.
Một tiếng thét cất lên vang giữa trời, mặt dù cơn mưa đang không hề nhỏ nhưng chúng tui đều nghe rõ tiếng thét này. Một tiếng thét như đang oán hờn, một tiếng thét như đang uất ức, một tiếng thét chứa kèm những sự đau khổ và nước mắt. Lúc này đây chúng tui đã ra khỏi cái u đất. Còn bà 3 thì đang tập trung niệm cái gì đó trong miệng. Và như những gì chờ đợi, bà 3 đã cất tiếng:
– Tại sao ngươi không buông tha cô gái trẻ này? – bà 3 vừa nói, vừa dùng tay chỉ vào một khoảng không đen tối phía trước chỉ cách cái u đất vài mét. Hình như là bà 3 đang nói chuyện với một người à không “vọng” nào đó. Cô gái trẻ mà bà 3 đề cập đến có phải là bé T không? Hay là một người khác.
Tui và thằng P thì thở dốc nhìn về hướng bà 3 nói chuyện, nhưng chỉ là một màn đen không có người, hoàn toàn không giống như những gì trước đây chúng tui hay thấy. Còn thằng Q thì khác, có lẽ nó nhìn thấy được vong đó, nên nó đứng ngay người ra có vẻ hoảng hốt lắm.
– Thân xác này không phải của ngươi, ngươi hãy mau trả lại cho cô gái đó.
Bà 3 lại tiếp tục nặng lời, có vẻ như vong kia không nghe theo lời của bà 3 hay sao đó. Chỉ biết tiếng em bé khóc ngày một lớn và lần này cũng kèm theo tiếng chó sủa. Lại một lần nữa thằng Q lại có những biểu hiện lạ, nó đang nhìn thì nó kêu lên:
– T, T, có phải em không? Anh Q đây, T ơi, anh nè…
Nó cứ nói lặp đi lặp lại không ngừng, cho tới khi bà 3 kêu tụi tui phải giữ nó lại, không là nó sẽ chạy tới cái u đất. Đến lúc này thì mọi thứ đã rối bời lên, cơn mưa vẫn cứ nhỏ giọt không ngừng nghỉ, cây cối nghiêng qua nghiêng lại tứ phía. Đúng là một đêm lạ kì hơn bao đêm khác. Thằng Q vẫn tạm thời đã ổn lại, thằng P đang ôm người nó rất chặt, kiểu như không cho nó nhúc nhích. Còn tui thì cũng đứng hờ để nếu có gì tui còn phụ nó…. Tim tui đập thình thịch liên tục trong người, đập nhanh và cực kì khó thở, bà 3 nhìn còn có vẻ mệt mõi hơn, nhưng bà 3 vẫn còn như đang cố gắng “trao đổi” với vong hồn đó.
– Ta nói lại lần nữa, đó không phải là thân thể của ngươi, và con của ngươi cũng không bị ai bắt cả. Nếu ngươi kiêng quyết quấy rầy thân xác của cô gái trẻ này, ta phải bắt ngươi lại.
Đợi một hồi bà 3 mới gở sợi dây trên cái tay ra và kêu tui lại:
– Con đem sợi dây này, đi từ từ lại chỗ u đất, thảy sợi dây này xuống dưới đó. Bà đứng đây canh để tránh cái vong này bỏ chạy.
– Dạ…
Tim tui lại run lên một lần nữa, nhưng vì những người ở đây thì đành phải tiến lên. Tui thở từng nhìn mạnh, hít lấy hít để cái không khí này, bỏ mặc xunh quanh những tiếng khóc than, những tiếng chó chu đầy kinh rợn, mà cứ bước từ từ, từ từ lại cái u đất. Cái u đất bây giờ nhìn như một nấm mộ đang đào dở dang, mùi hôi đất bốc lên giống như cái mùi mà tui cho rằng là mùi của địa ngục. Tui chỉ còn cách vài bước nữa thui, thì bỗng dưng một cặp mắt sáng rực giữa ban đêm nhìn thẳng vào tui từ dưới cái đống đất đó, như muốn báo tui rằng đừng có đến gần. Nhưng chẳng còn thời gian để mà sợ hãi, tui cầm cái dây trên tay quăng mạnh xuống dưới đó. Mà vì tui quá run nên tui lại quăng qua tới tận phía bên kia của cái ụ đất. Vừa mệt lại vừa sợ nhưng phải nhảy qua đó thui, tui đi bước lùi ra đằng sau rồi lấy đá hít một hơi phóng thẳng qua bên đó. Nào ngờ khi vừa đặt được một chân tới bên đó thì tui lại bị trượt. Té một cái ầm xuống dưới cái lỗ. Bây giờ tui mới thấy tui ngu là tại sao không đi đường vòng, có lẽ là do run quá nên không còn nghĩ được gì nhiều nữa.
– Ê C, mày có sao không? Có sao không? – tiếng thằng P hỏi thăm
– Không, không sao, tao lên lại giờ nè
Nói vậy thui chứ cũng ê mông lắm, ngồi dậy cũng là cả một cực hình. Mà bây giờ, cái độ sâu này cũng chính là lúc mà mọi thứ bắt đầu trồi lên. Cơn mưa đã đánh tan những miếng đất cuối cùng, xung quanh tui là những khúc xương người lềnh bềnh. Nhấp nhô, tui chỉ biết nuốt nước miếng mà cố gắng đứng dậy, vơ lấy cái sợi dây rồi thả xuống dưới. Kiếm một điểm tựa để trèo lên, loay hoay một hồi mới leo lên trên được thì lúc này bà 3 đã đứng kế sát cái u đất này. Bà 3 niệm thêm cái gì đó ở trong miệng, rồi bà la lên một tiếng:
– Ta đã cho ngươi tìm đường về với thân xác và con, nhưng ngươi không chịu, ta đành cho ngươi phải siêu thoát trước.
Vừa nói dứt câu, bà 3 la lên một tiếng. Cũng đồng thời là lúc cơn gió tắt hẳn, và những hạt mưa cũng nhẹ dần không còn nặng như lúc nãy nữa. Tui ngồi bệt xuống đất, thở hì hục như mới vừa được sống dậy lần hai, thằng Q cũng đã ngồi bệt xuống như tui, nhưng chia chấm dứt. Bà 3 vẫn còn đang nói chuyện với một người:
– Con cũng sắp được siêu thoát rồi, vì người đó mà con đã đau đớn mấy tháng nay.
Đoạn sau còn khúc gì đó nhưng tui chẳng nghe được nữa… Thằng P thở dài mệt mõi, còn thằng Q thì cũng bình tĩnh lại được. Chúng tui chỉ biết chắc có một điều là một trong hai vong kia chính là pé T, vong còn lại thì không biết là ai?
Mọi người bước vào nhà một cách uể oãi, và khi tui bật đèn lên thì mới hoảng hốt mà biết rằng. Mặt mũi của ai nhìn cũng xanh lè xanh lét, khuôn mặt của bà 3 thì hoàn toàn thể hiện rõ sự mệt mõi, chắc hôm nay thời tiết cũng là một phần gây nên sự phiền toái này. Ai nấy đều đi rửa mình xong thì ngồi tập trung tại phòng chính. Sự im lặng vẫn cứ tiếp tục cho tới khi bà 3 lên tiếng về nội dung nãy giờ:
– Lúc này, bà đã gặp một vong nữ, vong này khá lớn tuổi, nhưng lại mang thai. Người đó lại mất ngay lúc đang mang thai nên khó siêu thoát. Vì chết bất ngờ mà uất ức còn tồn đọng, không thể siêu thoát. Mà lại khó nói là cái đầu của người phụ nữ này lại bị đem tới sau vườn nhà Q. Khi tới đây, lại được chôn ngay chỗ của bé T. Nên người phụ nữ này mới dành giật thân giác với bé T mà quấy nhiễu nhân gian. Vì vừa uất hận, vừa vừa mất con nên mới liên tục xuất hiện mà phá rối.
Tới lúc này đây thì tui với thằng P nhìn nhau mà ngờ ngợ hiểu ra, chính là cái người phụ nữ mà sáng hôm nay tụi tui được biết. Vậy là con chó đó đã tha cái đầu của người phụ nữ tội nghiệp kia về đây, và vô tình đánh hơi được mùi xác chết nên mới thả vào cái u đất đó luôn.
Chúng tui kể cho bà 3, thì bà 3 mới gật đầu mà hiểu ra nguồn gốc của người đó. Lại tiếp tục một sự im lặng cho tới khi con mưa bắt đầu dừng hẳn… Mọi chuyện đã đi vào kết thúc, chỉ là cho tới khi thằng Q với thằng P đồng thanh:
– Tại sao pé T lại bị chôn ở đó?
~~~~~~~~~~ Part 12: Giải thoát (4) ~~ cũng chính là Part cuối, nguyên nhân và cái chết của pé T, cùng sự xuất hiện trở lại của mẹ thằng Q. Đầu dây mối nhợ sắp được mở gút! ~~~~~~~~
#14

on 31.08.15 10:46

avatar

phuocthanh

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Part 12: Giải thoát (4) – END:
Mặt trời chiếu thẳng vào nhà cũng chính là lúc tất cả thức dậy, chính xác hơn là chỉ còn có thằng P là thức. Tui với thằng Q đã dậy lâu rồi nhưng vẫn còn nằm dài vì đêm qua mệt quá. Bà 3 thì đã chạy về nhà, tới đây thì bà cũng đã giúp rất nhiều cho tụi tui rồi. Quay qua nhìn thì thấy thằng Q đang bấm điện thoại cho mẹ của nó, xong nó gọi rồi nói:
– Mẹ hả? Mẹ về nhà hay được không, con có chuyện cần hỏi nè!
– …..
– Dạ, mẹ về liền chiều nay được không?
– …..
– Dạ
– …..
– Thì bé T mới liên lạc cho con xong. – thằng Q nhấn mạnh tên pé T
– …..
– Ok mẹ, chiều gặp mẹ!
Thằng Q quay qua nhìn e với một ánh mắt tỏ vẻ đã thành công. Thằng P cũng gật đầu rồi ngáp một cái xong lăn ra tiếp, tui lật đật lôi nó dậy chứ nó mà ngủ nữa thì có nước tới chiều, có khi còn bể kế hoạch nữa. Kế hoạch chiều nay mà thiếu nó thì không thể nào giải thích được tại sao pé T lại đi chôn ở ngay cái giếng đó.
Quay trở lại đoạn tối hôm trước…
Sau khi dứt câu hỏi của tụi nó, tui cũng nghĩ tới ngay điều này, ít nhiều thì chỉ mới giải quyết được có 50%, phần còn lại vẫn là khó hiểu nhất. Mà trong chuyện này, mẹ thằng Q là người khả nghi nhất, không phải chỉ vì suy đoán bậy bạ mà chính mẹ nó là người có những hành động kì lạ nhất. Từ lúc cấm đoán thằng Q ra ngoài sau vườn, cho tới lúc gặp mẹ nó ở nhà, rồi lúc mẹ nó đuổi tất cả ra ngoài ở. Thì tui luôn luôn nghĩ tới một điều. Lúc này bà 3 mới lên tiếng:
– Bà thì không biết tại sao bé T lại được chôn ở đó, bà cũng chẳng hỏi được. Có lẽ bà chỉ giúp được tới đây, phần còn lại mấy con tự giải quyết nhé.
– Nhưng bà mà không giúp thì làm sao tụi con qua được.. – thằng Q nói
– Chuyện này bà ko nói chắc được, thui sáng mai bà về sớm!
Tới đây thì bà 3 cũng lên phòng thờ làm gì đó, tui quay qua thằng P nhìn nó rồi trầm ngâm hỏi:
– Mày có ý kiến gì ko?
– Không
– Còn tao thì có
– Hả?
– Tao có cách để tìm hiểu
– Mày nói thử coi
– Nghi vấn nhiều nhất của mày là gì, nói thẳng ra có phải vì mẹ thằng Q không?
– Ừ
Lúc này thằng Q mới quay qua, nhưng nó cũng không nói gì, nhìn nó có vẻ điềm tĩnh có lắng nghe. Tui thấy vậy cũng không ngưng, và tiếp tục nói lên ý kiến của mình. Mặc dù lúc đầu tụi nó không đồng ý, nhưng chỉ có cách đó là nhanh và chắc chắn nhất.
– Mày nhắm làm được không P? – thằng Q hỏi chắc chắn lần cuối
– Được, cứ yên tâm. Với lại cũng giải quyết xong rồi, chắc chẳng còn gì đâu.
– Ừ, vậy thì cứ như thế.
Xong ba đứa lăn ra ngủ một giấc, thằng Q thì gác tay lên trán suy nghĩ như những lần trước. Chính xác là nó phải suy nghĩ, bởi lần này có liên quan khá nhiều tới mẹ của nó, thằng P thì cũng không ngủ được liền, con miêu của nó vẫn nằm đó. Tui có hơi ngạc nhiên là lúc nãy con miêu của nó không xuất hiện nhiều, hình như là bà 3 có làm gì với con miêu trước. Thui không quan tâm nữa, tui lăn ra ngủ…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau khi ăn sáng (chính xác là gần trưa) xong, chúng tui đi dạo thêm một vòng nữa, rồi mới về nhà. Lúc này cũng đã 3h chiều, thằng P đã về nhà để chuẩn bị dụng cụ sẵn sàng. Tui với thằng Q cũng dọn dẹp phòng ốc, ngồi đợi một lúc thì mẹ thằng Q gọi cho nó, nói nó tầm 6h30 sẽ tới nhà. Mẹ nó trong điện thoại nghe như gấp gáp mà cũng phân vân chuyện gì đó. Mặc kệ, tụi tui tiếp tục làm những chuyện cần làm. Cho đến khi gần tới lúc gặp mẹ thằng Q thì tui mới vòng qua bên hông nhà, ở một chỗ mà tui có thể quan sát và nghe được cuộc trò truyện của 2 người đó, nhưng phải chắc chắn là mẹ thằng Q không thể biết có tui ở đó…
Giờ cũng đã đến, mẹ thằng Q đến trễ hơn dự tính, lúc này đã là 7h20 hơn, nhưng cũng không trễ lắm. Trời đã sụp tối như dự tính và mọi thứ diễn ra tốt đẹp, nếu lần này mà thất bại hoặc không đúng với những gì tui suy nghĩ thì công cốc, có khi còn bị chửi cho thúi mặt. Nhưng đã bắn tên là phải theo, tui cầm điện thoại, nhắn tin cho thằng P một cái.. Xong tui bắt đầu theo dõi cuộc nói chuyện của thằng Q và mẹ nó. Nó bắt đầu bằng một vài lời:
– Mẹ trễ zị?
– Ừ, người ta kẹt, nên giờ này mẹ mới xong, nhưng con kêu mẹ về đây làm gì, sao không nói qua điện thoại.
– Thì mẹ cũng ở đây rồi, cứ từ từ con kể cho nghe.
– Lẹ đi, mai mẹ còn giao hàng sớm.
– Dạ, mẹ còn nhớ pé T đúng không?
Tới đây mẹ nó khưng lại một cái, nhưng không lâu thì mẹ nó trả lời:
– Tất nhiên mẹ nhớ, mà chuyện gì với nó?
– Lúc trước mẹ nói là mẹ không liên lạc gì với nó phải ko?
– Ừ đúng rồi, bộ con gặp được nó à? – mẹ nó mặt nhíu mày lại, rồi nhìn nó một cách như dò xét.
– Haizzzz – thằng Q thở dài một cái nhẹ rồi nó tiếp
– Pé T mới gọi cho con xong, tối nay nó về nhà gặp con nè!
– Hả? – bỗng dưng mẹ thằng Q la to lên, như nhận ra chuyện gì đó
– Mẹ sao zị, sao tự nhiên mẹ giật mình gê thế?
Mẹ nó đưa hai tay ra đằng sau lưng chống lại, xém chút là mẹ nó đã ngã ra đằng sau, nét mặt có chút gì đó thay đổi, và còn có một vài giọt mồ hôi lăn nhẹ. Tui thì chỉ là cảm nhận nhưng người mà quan sát được kỹ nhất chắc chỉ có thằng Q. Lúc này, điện thoại của tui run lên, là của thằng P:
– Tao tới rồi
– OK
Biết là thằng P đã tới “vị trí”, tui nhắn tiếp một tin cho thằng Q với nội dung “Xong, thằng P đã tới”. Ngay lập tức điện thoại của thằng Q rung lên trên sàn nhà, thằng Q mới lấy lại đọc, còn mẹ thằng Q thì chăm chú theo dõi từng cữ chỉ của nó như là sợ một điều gì đó sắp sửa xuất hiện mà không hề mong muốn. Thằng Q thì đã đọc được, rồi nó quay qua nói với mẹ nó:
– Pé T tới rồi, mẹ có muốn ra đón không?
– Sao, bé T mới nhắn tin cho con à? Nó nói sao?
– Nó nói nó sắp tới nhà rồi, giờ con ra đón, mẹ có ra không?
– Mẹ…mẹ.. ra với con!
– Mà mẹ sao thế, con thấy mẹ lạ lạ sao á?
– Không gì, chừng nào nó tới..
– Sắp rồi mẹ, chắc 2,3 phút nữa, mẹ trông thế hả?
– À…ờ…
Lúc này thì chẳng có gì phải nghi ngờ nữa, chắc chắn bà mẹ thằng Q đã giấu một điều gì đó nên mới có hành động lạ như vậy. Đã đến lúc cho nhân vật thứ 3 xuất hiện, tui cầm điện thoại lên và nhắn tin cho thằng P. Sẵn sàng cho chuyện cuối cùng:
– Ê, vô đi mày
Đợi một hồi tầm cả phút sau mới thấy nó nhắn lại:
– OK bây bê
– Mày làm gì lâu zị?
– Đái, có xíu lâu khỉ gì.
– OK zô đi, cẩn thận kẻo bể
– Biết, nói hoài
Xong, tui quay qua nhắn tin với thằng Q:
– Nó đang vô, tới mày đó.
Thằng Q đọc tin nhắn xong, rồi nó nói với mẹ nó:
– Rồi, pé T tới rồi ra mẹ ơi.
– Ừ..à…
Nó đứng lên, nhìn ra thẳng ngoài cổng thì lúc này, thằng P đã ở ngay cái vị trí cực kỳ dễ thấy nếu nhìn từ trong nhà ra, nhưng nép sang một bên, để không nhìn rõ được khuông mặt, đã zị nó còn sắp thêm một bộ tóc dài xõa tận ngang vai. Tưởng đâu mờ mờ ảo ảo nhưng vô tình có một người đàn ông chạy xe ngang qua, chiếu thẳng ánh đèn vào người nó. Xém chút là bể kèo, nhưng vì mẹ thằng Q cũng không còn nhìn rõ nữa, nên mẹ nó chỉ biết chắc là có người con gái ngoài đó.
– Đi ra mẹ, nhanh còn pé T vô.
– Khoan!!! – lúc này mẹ thằng Q đã lên tiếng thật sự, chính là lúc quan trọng nhất.
Tui và thằng Q đều nín thở, chờ từng lời mẹ nó nói lên bởi vì chắc chắn mẹ nó sắp phải nói ra cái gì đó mà mẹ nó giấu lâu nay. Nhưng nào ngờ, mẹ nó chẳng nói gì cả chỉ là một câu hỏi đơn giản liên quan đến:
– Mẹ nhớ tóc bé T là ngắn tới cổ mà, đâu phải dài đến thế.
– Ớ…
– Con coi chừng không phải!
Thằng Q đứng đớ người ra, tui cũng đỡ người ra theo, đâu có ngờ là lại có tình tiết này, ai nghĩ là mẹ nó lại còn nhớ tới cả mái tóc của bé T. Nhưng trong rủi có cái hên, như lời thằng Q nói lúc trước, mẹ nó đã không gặp bé T lâu lắm rồi, thì làm sao mà còn có thể nhớ rõ như vậy được. Tui vừa nghĩ ý này trong đầu, tính nhắc thằng Q bằng cách nhắn tin cho nó, nhưng nhắn dài thì khó, mà nhảy vô nhắc thì có khi còn lộ, hên sao nó cũng nghĩ tới cái điều mà tui nghĩ:
– Bộ mẹ có gặp pé T gần đây sao mà mẹ biết ?
– Ơ.. mẹ không…
– Mẹ!
Đúng lúc này cũng chính là lúc tui vào cuộc, tui dùng mấy cái cục đá đã để sẵn ném thẳng lên máy tôn nhà để tạo ra mấy tiếng như “boang boang”.. xong sau đó tui lại dùng chiếc dép tổ ông chà sát vào tường như tiếng chó mèo cào. Tất nhiên là có tác dụng, mẹ thằng Q đã sợ lắm rồi, nhưng vẫn chưa nói gì cả. Thằng Q lại lên tiếng:
– Mẹ kì qua, thui con đi ra kẻo em nó chờ
– Khoan, con đừng ra, ma đó, con đừng ra, ma đó…
Mẹ thằng Q vừa nói vừa kèm theo kéo tay nó như muốn van xin nó đừng ra ngoài. Thằng Q đứng đớ người ra, bởi vì trước mắt đó là chính xác như những gì tui đã nói. Thẳng Q mới ngồi xuống mà từ từ kiềm mẹ nó lại, mẹ nó ngưng bám chặt tay nó xong mới bình tĩnh lại mà nói. Lúc này chỉ tội thằng P, nó phải đứng ngoài đó nãy giờ, có khi còn phải tới khuya nữa…
– Mẹ giấu con một chuyện, một chuyện vô cùng lớn.
– Mẹ giấu con chuyện gì, mẹ nói đi…
– Cách đây tầm không lâu, đúng là bé T có đến nhà mình để xin ở nhờ….mà con không sợ ai ở ngoài kia sao?
– Ai..à không sao, mẹ cứ kể đi
– Ừ..
Cách đây không lâu, bé T đến xin ở nhờ nhà mình. Lúc đầu mẹ có cho vào tại vì nhìn thấy cũng tội nghiệp lắm. Nhìn nó xơ xác, thân thì hình như có chữa, nhưng nghe nó nói đâu bị người yêu nó đánh té tới nỗi mất luôn đứa con trong người. Nhìn nó ũ rũ, như cái xác không hồn mẹ cũng thương nó lắm. Mua đồ về cho nó ăn, nó cứ luôn miệng hỏi con, nhưng nhất quyết nó không muốn mẹ báo cho cha mẹ nó biết. Nó giận cha mẹ nó lắm, mẹ cũng chiều nó, tính đâu là cho nó ở vài ngày mẹ cũng gọi cho con về thăm nó,.. Nhưng đâu có ngờ rằng lại có một chuyện xãy ra.
Vào hôm thứ 2, lúc nó và mẹ đang ăn cơm thì mẹ mới buộc miệng hỏi về thằng bồ nó. Nó đượm buồn một lúc rồi cũng tươi cười đổi chủ đề, mẹ cũng im lặng mà đổi chủ đề theo. Lúc chiều, mẹ mới đi chợ tính mua cho nó một vài món ăn cho khỏe người, cũng tính là gọi con chiều hôm đó luôn. Cho tới khi về nhà, mẹ chẳng thấy nó ra mở cửa, nhìn nhà thì toang hoang như vừa có trộm. Mẹ chạy từ trên xuống dưới, chạy kiếm mỗi phòng cũng không thấy nó. Chỉ thấy có mấy bộ đồ nó đem đi theo vẫn còn để trong phòng, tưởng là nó ra ngoài xíu nên mẹ cũng không kiếm nữa. Chắc là nó còn sợ nên mới quên tới quên lui như vậy.
Gần chiều tối, tầm 8h hơn thì có một chiếc xe đậu trước nhà. Mẹ mới chạy ra trước cửa đẻ mở thì thấy có một thằng con trai, nhìn mặt dữ tợn, và giang hồ lắm. Phía sau là bé T, mặt đó có một vết bầm, còn thằng mất dậy kia cứ gầm gầm như muốn ăn thịt con nhỏ. Dẫn nó dô nhà, thì mẹ mới hỏi:
– Thằng đó là thằng nào, sao con lại đi với nó.
– ….
– Sao con không trả lời?
– Dạ, thằng đó là bạn trai con.
Mẹ giật mình, mất bình tĩnh, và cũng tức bởi vì chính cái thằng này đã hành nó ra tới nông nỗi này, còn khiến nó mất luôn đứa con. Tới giờ này nó vẫn còn liên lạc với thằng cô hồn đó để đi chơi với nó. Mẹ cũng chẳng hiểu con T nó nghĩ cái gì nữa, mẹ mất kiềm chế mà chửi một trận vô bé T. Quên mất rằng nó đang là một người mõng manh cần che chở, nhưng làm sao giờ, mẹ đã quá tức. Sau khi xả cơn giận lên người nó thì mẹ đi thẳng vào phòng và đóng cửa lại ngủ. Tới gần nữa đêm, mẹ bỗng giật mình bởi vì mẹ có cảm giác ai đó đang nhìn. Mẹ mới bước ra ngoài cửa, thì đèn vẫn còn sáng nhưng bé T không còn ngồi ở đó. Kiểm tra phòng cũng không có nó, cho tới khi mẹ linh tính thế nào đó thì vòng ra ngoài vườn coi thử.. Cũng không có ai cả? Bực mình vì nghĩ chắc nó lại đi với cái thằng kia nên mẹ bỏ vô nhà ngủ tiếp…
Một ngày, hai ngày, ba ngày, và tới ngày thứ tư thì mẹ vẫn không thấy nó. Mẹ cũng quên mất chuyện gọi cho con, quá sốt ruột khi vẫn không thấy nó về. Mẹ đứng ngồi không yên cho tới khi mẹ cảm giác có ai đó ở sau nhà, giữa 12h trưa mẹ vòng ra sau vườn, có bóng một người con gái đúng ngay sau cái giếng và mẹ mới lên tiếng:
– Pé T hả con?
Vẫn không một lời trả lời, mẹ càng tiếng gần tới cái giếng thì cái bóng dần dần biến mất. Mẹ chạy thật nhanh lại thì cái bóng đã biến mất hoàn toàn và chẳng còn ai cả. Cây cối đứng gió, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng như phản xạ mẹ cúi người xuống để nghỉ ngơi, thì hỗi ôi, một xác người lềnh bềnh trong giếng… Ánh mắt trừng to nhìn thẳng lên trời, và.. mẹ la lên….
Hôm sau, ba con về,… và mọi chuyện sau thì con đã biết rồi đó…
~~~~~~
Thằng Q trầm ngâm một hồi, như nó vẫn không tin vào câu chuyện. Nó muốn mẹ nó nói xạo nó một lần nữa, nhưng mẹ nó chẳng nói thêm lời nào. Nó chỉ biết tin và nó chợt khóc ngất lên như một thằng anh mất đi một đứa em ruột. Một đứa em mà nó luôn luôn thương và yêu. Mẹ nó cũng không kiềm được nước mắt… Lúc này đây hai mẹ con đã ôm nhau mà khóc, tui cũng chẳng kiềm được nước mắt khi một số phận của một người con gái quá hẩm hiu….
Bước ra ngoài cổng cùng với thằng P và kêu nó dắt xe dông đi kiếm một chỗ ăn tối. Tui nhắn tin cho thằng Q một cái xong… Và tui với thằng P cũng về nhà tầm nữa đêm!
Sáng hôm sau, mẹ thằng Q đi. Chào hỏi tụi tui mấy lời, tụi tui cũng phụ dọn dẹp nàh cửa, thằng P đã có xe hàng để chở đồ phụ thằng Q. Hôm sau 3 tụi tui đẹp xương cốt bé T ra ngoài nghĩa địa, nhờ bà 3 làm một số thứ, và cuối cùng thì bé T cũng thật sự ra đi một cách đúng nghĩa…..
Trãi qua gần 3 tuần ở lại nhà thằng Q ít nhiều tui cũng biết thêm được vài chuyện, và cũng phụ nó giải quyết được nhiều chuyện. Tui không muốn phải ở đây thêm miếng nào nữa. Đến lúc phải quay về thành phố, đến lúc giúp thằng Q quên đi những chuyện buồn này. Chào tạm biệt nhà nó một lần cuối, và bắt đầu đề máy xe. Tui chạy đi và quay lưng nhìn lại, căn nhà đầy kỳ bí!
#15

on 31.08.15 10:46

avatar

phuocthanh

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Xin chào tất cả các bạn, từ những người thân theo dõi từ đầu truyện cho tới cuối truyện, và những người không thân, những người hay la ó, những người chịu đựng được sự táo bón của e. Chân thành cảm ơn đã đồng hành với mình xuyên suốt câu truyện này. 

Mình không nghĩ là mình lại kết thúc câu truyện này lâu đến như vậy, nhưng biết làm sao được, tưởng là sẽ nhanh lắm. Thôi thì cái gì có bắt đầu cũng phải có kết thúc. Mong là sau khi kết thúc mọi người sẽ còn nhớ tới mình, và nhớ tới câu chuyện “Nghi có ma… 3 tuần trông nhà bạn thân!”… 

Nếu có dịp mình sẽ viết lại một câu chuyện mới được chính mình và một vài người bạn ở nước ngoài trực tiếp ảnh hưởng. 

Gợi ý một chút là nó không về ma, chỉ về sự âm u, kì ảo của cuộc sống bên nước ngoài. Những tập tục tâm linh kỳ lạ. Nhưng thôi, xin chào và hẹn gặp lại các bạn.
#16

on 31.08.15 10:50

avatar

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Hay quá !! nhưng em thấy vẫn chưa đủ để kích thích dây thần kinh sợ "ma" của em. 
Biểu tượng cảm xúc frown mong các chap sau ngày càng ghê Biểu tượng cảm xúc smile đọc thế nó mới đã hjhj. coi như đọc truyện cho dễ ngủ.
#17

on 31.08.15 10:53

avatar

zozohoho

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
Chuyện bạn kể rất hay và có những chi tiết rất thật nhưng ghê ở chỗ là cái nhà vệ sinh và phòng thờ nếu đó là nhang thì suy nghỉ tới thằng Q và đứa e gái thân thiết của nó vì con nhỏ đó vẫn chưa chết chỉ mất tích một thời gian mà lại nghỉ người ta bị giết thì quá ác còn nếu ko phải đèn của nhang thì...............lửa oan hồn lửa của sự câm thù tức giận
#18

on 31.08.15 11:17

avatar

Gấu Bụng Bự

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/f13-forum
Thành viên Danh Giá
teenvi dạo này nhiều truyện ma thấy , chả dám đọc truyện nào cả
#19

on 31.08.15 13:30

avatar

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Em đọc mà cũng thấy lạnh sóng lưng :ngacnhien: đúng là ghê qá mà :(  đọc 1 mình mà ghê muốn chết :khoc:
#20

on 10.03.17 22:37

avatar

uknown5

Thành viên Danh Giá

Thành viên Danh Giá
#21

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Đợi xíu...