Tột cùng đau đớn vì chồng quá thâm

#1

on 20.08.15 0:22

Đặng Phương

Thiên sứ 2T
http://www.teenvi.com/
Thiên sứ 2T

Tôi không thể nào quên ngày chồng tôi đạp cửa phòng khách sạn bắt gặp tôi cùng người tôi yêu một thời đang nằm trên giường với nhau, dù quần chưa cởi, áo chưa thay.


Đầu tiên, chồng đấm cho người bạn trai cũ xịt máu mũi, sau là quay sang tát tôi. 5 ngón tay của anh hằn lên mặt tôi . Anh chửi bới, mặc cho người đó thanh minh, chúng tôi vừa gặp lại nhau lần đầu sau 15 năm xa cách và mong anh tha thứ.

Sau khi đã thỏa cơn chửi, anh lấy giấy bút bắt chúng tôi viết “đơn xin tha thứ”, trong đó nêu rõ việc tôi phản bội anh và “trần truồng quấn lấy nhau” vào ngày… tháng… năm ở khách sạn X. Đây là tội lỗi nhơ bẩn, hèn hạ, xấu xa, bỉ ổi nên chúng tôi xin nhận bất kỳ hình phạt nào từ anh. Anh nhấn mạnh, nếu chúng tôi không ký, anh sẽ cho “thiên hạ biết chút” vì đi theo anh là một gã đàn ông mặt mũi đáng sợ và liên tục chụp hình, quay phim chúng tôi.


Một phút sai lầm


Tôi nghẹn đắng, không nói được lời nào, vì đây là lỗi của tôi. Tôi đã không thể tự chủ được bản thân khi những kỷ niệm xưa ùa về. Anh ấy là người yêu đầu của tôi thời ngoài Bắc. Chúng tôi yêu nhau thắm thiết nhưng vì gia đình tôi không thuộc “thành phần cơ bản” nên cha mẹ anh từ chối, không cho anh tiếp tục yêu tôi. Chia tay trong đau khổ, tôi lên tàu vào Nam, ở nhà người dì ruột rồi xin việc làm, yêu và kết hôn với chồng hiện tại. Tôi ngỡ tình yêu đầu sẽ phôi phai theo năm tháng.

Cách đây 1 năm, trái đất tròn, tôi lại gặp người yêu cũ trong một event của khách hàng. Anh giờ thành đạt, là đối tác quan trọng của đơn vị tổ chức event nhưng đời sống riêng buồn nhiều hơn vui. Anh và tôi ngỡ ngàng khi nhận ra nhau. Phút gặp mặt chưa đủ để chúng tôi hồi tưởng về những kỷ niệm đẹp. Sau những lần nhắn tin thăm hỏi qua lại, không thể cưỡng lại được ý muốn, được một lần nắm tay anh, tôi đồng ý đến thăm anh ở khách sạn khi anh vào Nam công tác. Và, chồng tôi đã đến khi chúng tôi đang nằm bên nhau, tay trong tay hàn huyên chuyện cũ.

Tôi trở về nhà, cầu xin chồng tha thứ thì tôi còn có 2 đứa con đang tuổi dậy thì, nội ngoại 2 bên ai cũng yêu thương. Quan trọng hơn, tôi cần giữ hạnh phúc này vì anh cơ bản là người chồng tốt, một người sếp mẫu mực trong cơ quan.

Trái ngược với vẻ giận dữ ở khách sạn, anh chỉ lạnh nhạt nói tôi kinh tởm cô. Tôi nghĩ tôi hiểu nỗi đau của anh, cố gắng chuộc lỗi bằng những bữa cơm ngon, những dịu dàng, ân cần khi bên nhau nhưng sự kiên nhẫn đó dường như không có kết quả. Anh muốn tôi sống với những dằn vặt của người phản bội bị bắt gặp suốt đời. “Đơn xin tha thứ”, đêm đêm anh để đầu giường. Tôi quá đau khổ, một lần, tôi đã uống thuốc ngủ để tự vẫn. Chồng vào viện chăm tôi, trước mặt mọi người luôn tỏ ra là người chồng tốt. Anh còn điện cho cô bạn gái thân ngoài Bắc vào chơi với tôi vài hôm.

Người bạn tuyệt vời


Gặp bạn, tôi ôm bạn khóc nức nở. Bạn khuyên tôi, chuyện gì thì cũng đã xảy ra rồi, chỉ là phải đối mặt với nó. Cô ấy chăm sóc tôi tận tình, chọc cho tôi cười. Nhờ có bạn bên cạnh, tôi cảm thấy tinh thần ổn định rất nhiều.
Cũng từ đó, bạn năng vào thăm tôi hơn. Cứ nửa tháng bạn vào một lần. Tôi nghĩ chơi với nhau từ nhỏ, có lẽ bạn cũng biết tôi chịu đựng kém, cần người để chia sẻ. Có bạn, chồng tôi dường như bớt khắc nghiệt với tôi, những buổi cơm bắt đầu có những tiếng cười vui vẻ. Tôi không lấy gì khó chịu khi chồng lấy xe hơi chở cô ấy đi thăm thú khắp nơi. Tôi không tham gia, vì còn phải chăm 2 đứa con mỗi ngày.
Một lần, anh đi tắm, để điện thoại trên bàn, có tiếng báo tin nhắn tới. Từ khi làm vợ, chưa bao giờ tôi xem tin nhắn, kiểm tra điện thoại của chồng nhưng trời xui đất khiến thế nào, hôm đó tôi mở ra xem. “Em đến rồi, anh ra nhé, chỗ cũ”, mà số điện thoại là của bạn thân mình. Tôi tưởng mình hoa mắt, đọc đi đọc lại mấy lần. Sao cô ấy vào mà chẳng báo tôi, lại nhắn tin cho chồng. Tôi lập tức xóa ngay tin nhắn đó rồi đi ra khỏi phòng ngủ. Tôi vẫn làm việc nhà như chưa có gì xảy ra nhưng trong đầu rối bời với bao nhiêu câu hỏi.

Một tiếng sau, anh có điện thoại rồi lao đi vội vã. Tôi thấy ngực mình như muốn nổ tung. Tôi cứ đứng chôn chân một chỗ, không nghĩ đến việc chạy theo anh để xem anh đi đâu.

Sự thật ghê tởm


Rốt cục, tôi phải nhờ đến thám tử tư. 1 tháng sau, họ cho tôi kết quả. Tôi khóc cười như điên như dại. Chồng tôi quá thâm. Anh và cô bạn thân tôi dan díu từ lâu và họ đã có với nhau đứa con nhỏ 3 tuổi, đứa bé mà trước đây cô bạn tôi bảo tác giả là một anh đồng nghiệp. Lúc đó tôi mới nhớ lại, thảo nào anh hay đi công tác ra Bắc còn cô bạn thân tôi cứ vào TP. HCM “đi hội thảo” suốt. Thì ra, anh biết việc tôi đến với bạn trai cũ ngày nào là nhờ thông tin từ cô bạn thân vì bao nhiêu tâm tư, thầm kín, tôi đều kể với cô ấy.
Tôi viết đơn ly hôn sau khi hét vào mặt 2 người đó 1 câu duy nhất: Các người là lũ khốn kiếp. Chồng tôi không ký, trơ tráo bảo: “Chẳng có chuyện gì xảy ra, vợ vẫn là vợ, bạn vẫn là bạn”. Nếu tôi vẫn cứ cương quyết ra tòa thì anh sẽ lôi hình ảnh, “đơn xin tha thứ” trưng ra để cho bàn dân thiên hạ thấy, lúc đó để xem ai đẹp mặt hơn. Tôi nghĩ đến hoàn cảnh khốn khổ của người bạn trai cũ mà xé đơn vì anh ấy đang là người có vị trí trong xã hội, một người thầy đáng kính trong mắt bao sinh viên. Sự nghiệp, hình ảnh anh ấy không thể đổ tan tành vì cái “lá đơn xin tha thứ” đốn mạt ấy.

Bao lâu nay, tôi vẫn nghĩ tôi cưới được người quân tử, người chồng tốt, tôi có người bạn gái thật tuyệt vời, tri kỷ tri âm. Đau đớn quá.

Ghi lại tâm sự của chị A. N (Q. 3, TP. HCM)

Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết

2T Ads

Vừa cập nhật