Truyện ngôn tình: Ác Quỷ Khát Máu

#11

on 09.08.15 23:10

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 10:

"Tại sao lại là cô, cô muốn gì." Lăng Kiệt nhỏ giọng, nhưng cũng phải thừa nhận cảm giác được người khác ôm khá thoải mái.

"Tóm lại anh cứ ngồi yên là được rồi." Băng Tâm nói rồi buông Kiệt ra, đột nhiên bị buông ra khiến anh có cảm giác khá mất mát.

"Vị này là ai vậy anh?" Tâm dùng giọng ngọt lịm nói, đôi mắt phong tình liếc nhìn người đàn ông trước mặt.

"Đó là ông Vương." Kiệt lạnh lùng phun ra mấy chữ, không hiểu sao khi nhìn thấy ánh mắt Tâm nhìn người đàn ông khác như thế anh lại thấy rất khó chịu.

"Chào ông Vương." Tâm tươi cười bước đến đưa tay ra bắt tay ông ta

"Cậu sao vậy?" Bạch Long thấy đang yên đang lành cả người Hàn Long đều cứng ngắc lại tự lấy tay xờ tay mình nên hỏi.

"Tôi chỉ là lo cho cái tay của lão già kia thôi." Hàn Long nuốt nước bọt cái ực nhìn phía xa lão Vương đã chìa tay ra nắm tay Tâm. Còn nhớ có người chỉ chẳng may cầm nhầm tay chị ấy thôi mà đã phải mất mạng rồi, lão già này đúng là may mắn khi được chọn là người tiếp theo.

"Sao vậy?" Bạch Long tò mò

"Xem đi rồi biết." Hàn Long trả lời mắt vẫn không rời khỏi Băng Tâm và lão Vương

"Tôi cũng rất vui được biết người đẹp, xin hỏi cô tên..." Lão Vương tươi cười đưa tay chạm vào tay Tâm, hắn cười dâm đãng nhìn cô hỏi nhưng chưa hết câu thì đã bị đau đến thấu xương.

Băng Tâm xoay người một cái ép ông ta xuống mặt bàn bẻ quặt tay ra đằng sau, tay kia cũng bị cô bóp nát , chân tung cước đá về đám thuộc hạ của ông ta. Cô nhanh chân chỉ đá trúng mỗi người một phát họ đã nằm lăn xuống đất.

"Đồng hồ đẹp đấy cho tôi mượn chơi nha." Tâm cười rét lạnh tuốt chiếc đồng hồ mạ vàng ra, tất cả chỉ diễn ra trong vòng 2 phút

"Đôi tay này cũng không cần giữ lại làm gì." Nhìn xuống đôi tay lão Vương Tâm nhàn nhạt lên tiếng, tay với lấy một con dao gần đấy chặt đứt cả hai bàn tay ông ta.

"Giờ cậu đã hiểu vì sao tôi lo lắng rồi chứ?" Hàn Long liếc qua cậu bạn đứng dậy đi về phía bên kia

"Trời ơi! Cô ta có phải người không vậy?" Bạch Long khó nhọc lẩm bẩm, tốc độ và cách đánh của cô ta thật là quá biến thái rồi.

"Chị thân thủ vẫn khá như ngày nào nhỉ." Hàn Long cười nham nhở

"Không có gì, chú thu dọn đống người kia cho vào nhà xác luôn đi, còn ông ta thì tùy ý mà xử lý." Băng Tâm chỉ vào đám thuộc hạ phía sau và nhìn về phía ông Vương đang nằm trên mặt đất, máu chảy không ngừng sắc mặt tái mét

"Sao vậy, chúng vẫn còn sống mà?" Hàn Long hỏi, chắc chị ấy nói nhầm

"À trong đế dép của chị có một loại độc, chỉ cần dính vào vết thương hở sẽ lan ra toàn thân mà chết dần chết mòn. Chị đã cải tiến làm cho ai trúng phải độc này cũng không thể sống quá 20 phút và vừa bị trúng độc là không thể cử động được." Tâm tươi cười giải thích, Hàn Long sớm đã quen nên thấy bình thường. Bạch Long thì toát mồ hôi lạnh, may mà không có đắc tội với cô gái này.

"Chị, chị có ý định về làm chủ mẫu nhà em à? Vị trí này cũng bỏ trống lâu rồi đấy." Hàn Long cười đến mức đáng đánh đòn

"Thôi khỏi, chị không có hứng thú." Tâm tùy tiện nhún vai một cái, tên Hàn Long này đúng là nhạt nhẽo mà.

"Lăng lão đại, tôi đã giúp anh việc lớn như vậy anh phải mời tôi ăn bữa cơm chứ nhỉ?" Tâm cười nhìn Lăng Kiệt

"Không có cô chúng tôi cũng có thể tự giải quyết." Lăng Kiệt lạnh lùng nhìn Tâm, đàn bà chính là thực rắc rối mà.

"Thật sự là không có tôi mà anh vẫn có thể toàn mạng ra khỏi đây sao?" Băng Tâm đi đến chỗ Kiệt ngồi, tay chống hai bên ghế, khuôn mặt áp lại gần chỉ cách anh có vài centi mét.

Hàn Long và Bạch Long đều bị hành động này của cô dọa sợ. Hàn Long thì sợ lão đại gặp rắc rối còn Bạch Long thì sợ Tâm gặp rắc rối.

"Đúng vậy." Lăng Kiệt vẫn giữ thái độ lạnh lùng trả lời, tuy rằng lúc cô gái này đến gần anh có cảm giác tim mình đập nhanh hơn

"Ồ vậy để tôi nói cho anh biết trong này là thứ gì nhé." Tâm nhếch mép tay cầm chiếc đồng hồ mạ vàng của lão Vương già lắc lắc trước mặt Lăng Kiệt
#12

on 09.08.15 23:11

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 11:

"Trong đó thì có thứ gì chứ?" Lăng Kiệt liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ đang đung đưa trước mặt.

"Trong đây có chứa vi khuẩn SM 8, anh thấy có nguy hiểm không?" Băng Tâm khoanh hay tay trước ngực nghiêng đầu sang một bên mà nhìn người đàn ông trước mặt. (chú ý đây là loại vi khuẩn ta chém, đừng ai có ý định hỏi ông gồ làm gì.)

"Chỉ là một loại vi khuẩn thôi mà, có gì lạ đâu?" Hàn Long đứng bên cạnh nghe chen ngang vào.

"Trong vòng 3 giây phát tán ra không khí toàn bộ các sinh vật sống trong vòng 100 mét đều phải chết. Chú thấy thế nào?" Băng Tâm nhướn mày nhìn Hàn Long.

"Trời ơi! Có loại vi khuẩn này tồn tại sao? Thật là quá kinh khủng rồi." Tuy đã tiếp xúc với nhiều loại chuyện lạ nhưng Hàn Long vẫn bị bất ngờ.

"Tất nhiên rồi, SM 8 là một trong những loại vi khuẩn hàng đầu để làm vũ khí sinh học đấy." Băng khinh thường nhìn Hàn Long, có cần ngạc nhiên như thế không?

"Hì hì vậy thì lão đại chắc chắn sẽ không keo kiệt mà mời chị một bữa cơm rồi." Hàn Long nháy mắt với Lăng Kiệt.

"Cứ làm theo lời chú nói đi." Lăng Kiệt vẫn lạnh nhạt như cũ, quả thật khi nghe lời nói của Băng Tâm anh có chút giao động nhưng không thể hiện ra ngoài.

"Xuống bếp nói lão Ngũ đích thân làm đi em." Tâm nói với Hàn Long

"Vâng." Nói rồi cậu chạy thẳng xuống bếp

"Đã ở đây rồi thì mọi người cùng ăn luôn đi." Nhìn thấy Hàn Long vừa quay lại đã dùng mắt ra hiệu Tâm đành mở lời.

"Được." Lăng Kiệt quả thật rất tiết kiệm lời nói

"Ha ha lần này chúng ta có lộc ăn rồi." Hàn Long cười lớn

"Chỉ là ăn cơm thôi mà, làm gì phải vui đến thế." Bạch Long khinh bỉ nhìn Hàn Long đang cười lớn.

"Nói cho cậu biết, từ trước tới nay lão Ngũ chưa hề nấu ăn cho ai, bây giờ có chị hai ngồi đây nên chúng ta mới được ăn ké đấy."

"Chỉ là nấu ăn thôi, làm gì mà phải có biểu hiện như vậy." Bạch Long tiếp liếc người bên cạnh một cái nữa.

"Tất nhiên rồi, ngoại trừ chị hai ra ông ta là người nấu ăn ngon nhất mà tôi từng gặp." Hàn Long tự hào nhìn về phía Tâm.

"Bây giờ hai người ăn hay tiếp tục cãi nhau?" Băng Tâm không kiên nhẫn nhìn hai người.

"Dạ ăn ạ." Hàn Long cười nịnh nọt

Tất nhiên là khi ăn thì ai cũng tấm tắc khen ngon, Lăng Kiệt cũng cảm thấy vừa ý, đầu bếp này đúng là rất có tài.

"Brừ brừ...." Đột nhiên điện thoại Hàn Long rung lên

"A lô."

"Hả....thật không?....tôi biết rồi." Hàn Long trả lời điện thoại

"Lão đại, đợt nghỉ phép của tôi bắt đầu vào ngày mai nhé."

"Chị à, em hết tiền tiêu rồi." Không đợi Lăng Kiệt trả lời Hàn Long đã dùng bộ mặt vô lại nhìn Băng Tâm.

"Lát nữa chị chuyển cho chú 2 tỉ." Tâm trả thèm ngước lên mà tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào miệng, muốn lợi dụng chị không có cửa đâu cưng.

"Chị hiểu ý em rồi sao còn làm khổ nhau thế." Hàn Long nhăn nhó mặt

"Ờ nếu thế thì để Lưu Ly ở Thiên Đường thêm một năm nữa đi." Băng Tâm vừa đưa thức ăn vào miệng vừa thâm ý nhìn Hàn Long.

"Chị à, đừng làm vậy mà hơn nữa là do họ khiêu khích chúng ta mà." Hàn Long khóc không ra nước mắt.

"Thôi được rồi, chuẩn bị SMDA 968 để qua đó." Băng Tâm nhàn nhạt trả lời

"SMDA 968, không phải là máy bay chiến đấu hàng đầu hiện nay chứ?" Bạch Long nghe xong thì trợn tròn mắt vẻ lạnh lùng cũng đã bay xa cả vạn dặm rồi.

"Chuẩn không cần chỉnh chính là nó đấy." Hàn Long cười tới khoa trương.

"Cậu vừa bảo đi đâu mà phải dùng đến máy bay loại này." Bạch Long thắc mắc

"Đi chơi." Hàn Long trả lời vô cùng tự nhiên

"Cậu đừng đùa như vậy chứ." Bạch Long dùng ánh mắt khó tin nhìn Hàn Long

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy, đối với chị hai mà nói thì đó là chuyện bình thường thôi." Hàn Long sợ Bạch Long chưa bị đả kích quá lớn nên nói thêm.

"Chú còn nói thêm câu nữa là ở nhà luôn đấy." Băng Tâm lạnh lùng phun ra vài chữ rồi tiếp tục với sự nghiệp ăn uống của mình.

"Ấy đừng, em không nói nữa." Hàn Long nghe tới chữ ở nhà thì lập tức kích động trả lời sau đó im thin thít mặc cho Bạch Long có hỏi thế nào đi nữa
#13

on 09.08.15 23:11

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 12:

"Đi thôi." Ăn xong Băng Tâm chỉ nói 2 từ mà cầm túi xách đi thẳng ra cửa

"Vâng, chị à thời gian bị phạt của vợ em liệu có thể giảm xuống một chút được không?" Vừa đi theo Hàn Long vừa hỏi

"Không." Tâm lạnh lùng phun ra một chữ khiến Hàn Long lạnh cả sống lưng không giám hỏi nữa.

"Sao anh ở đây hả Lăng lão đại?" Vừa ngồi lên xe Băng Tâm đã thấy Lăng Kiệt cũng ngồi vào trong xe mình, đây là anh ta đang làm cái gì thế?

"Tôi cũng đi." Lăng Kiệt Tâm nói

"Tôi nghĩ anh là người rất bận rộn, chắc sẽ không rảnh mà đi chơi với chúng tôi đâu." Tâm nhíu mày nhìn Lăng Kiệt.

"Tôi rảnh." Lăng Kiệt nói, không biết cô ta đi đâu mà lại cho tên Hàn Long kia nghe lời vậy.

"Thôi được, tùy." Băng Tâm chán nản, chủ tớ nhà này đúng là giống hệt nhau (ý nói anh Kiệt và Hàn Long.)

"Lão đại sao vậy?" Hàn Long khó hiểu nói nhỏ với Bạch Long

"Làm sao tôi biết." Bạch Long nhún vai, thật ra anh cũng đang rất tò mò muốn biết vấn đề này.

Băng Tâm không thèm để ý đến bọn họ nữa mà tập trung lái xe đến sân bay nhà mình, tốc độ nhanh tới mức khiến người ta hoa mắt. Sau 5 phút chiếc xe đã dừng lại tại sân bay.

"Bao nhiêu năm rồi sao chị vẫn chưa bỏ được cái kiểu lái xe này?" Hàn Long than thở nhìn Tâm, với tốc độ này thì thực sự là rất nguy hiểm.

"Không cần chú quan tâm, lên máy bay đi." Băng Tâm vừa lên máy bay vừa liếc xéo kẻ đang đứng than thở.

"Cô lái máy bay?" Lăng Kiệt thấy Tâm ngồi vào chỗ của phi cơ thì tự động hỏi, cô gái này sao biết nhiều thứ vậy? Trong đầu Lăng Kiệt hiện lên một câu hỏi to đùng.

"Phải." Tâm nói như đây là điều dĩ nhiên

"Mọi người tự mình làm các công việc cần thiết đi." Tâm nhàn nhạt nói rồi thắt dây an toàn, đeo tai nghe chuyên dụng vào.

Nghe Tâm nói vậy ai cũng tự động làm những việc giống cô

"Xong chưa?"

"Toàn bộ đã xong." Hàn Long trả lời thay mọi người

"Vậy thì xuất phát." Tâm lạnh nhạt nói rồi bắt đầu làm một loạt các thao tác trên các bảng điều khiển trước mặt, sau đó cô bắt đầu các thao tác khác rồi bắt đầu lái SMDA 968.

"Cao thủ." Nhìn thao tác lưu loát lại vô cùng chính xác của Tâm, Bạch Long không khỏi cảm thán

Băng Tâm vừa cho máy bay hạ xuống đã có rất nhiều người tiến đến trước mặt mặt cô nhìn bằng ánh mắt nghi hoặc.

Nơi hạ cánh của họ là một sân bay tư nhân, gần đó có một ngôi biệt thự vô cùng lớn đang tổ chức đánh bạc. Giá trị mỗi ván bạc ở đây có thể khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc bởi vì ở đây tiền cũng gần giống rác rồi, đa số người ở đây cược bằng đất, công ty,......hoặc là tính mạng con người.

"Cô là người sẽ đấu với lão đại nhà tôi?" Một người đàn ông tầm 35 tuổi nghi ngờ tiến đến chỗ Tâm

"Phải." Tâm lạnh lùng phun ra một chữ

"Hàn Long có phải cậu quá xem thường lão đại nhà tôi không mà lại để một con đàn bà đấu với lão đại nhà tôi?" Người đàn ông trừng mắt nhìn Hàn Long.

"Chị tôi đích thân đến đây là đã nể mặt các người lắm rồi đấy." Hàn Long tức giận

"Đàn bà như cô ta tốt hơn hết là cậu nên để ở nhà đi." Người đàn ông tiếp tục tuôn một tràng dài mà không thấy vẻ mặt Tâm ngày càng rét lạnh

"Nói nhiều." Lăng Kiệt ở đằng sau lạnh lùng phun ra

"Lăng lão đại, thật may mắn khi có anh tới đây, mời vào mời vào." Thấy Lăng Kiệt trán người kia đổ đầy mồ hôi vội vàng nịnh nọt mời họ vào.

Băng Tâm thấy vậy cũng không nói gì mà bước vào trong môi nhếch lên nụ cười lạnh, tôi sẽ cho các người trả giá vì thái độ này

Nhìn nụ cười của Tâm Hàn Long thấy tâm trạng rất vui vẻ nụ cười cứ treo mãi trên môi mà tiến vào trong.

"Có chuyện gì mà vui thế?" Bạch Long nhíu mày nhìn Hàn Long, chẳng phải vừa rồi vẫn còn nổi giận đùng đùng sao? Tự nhiên giờ lại vô cùng cao hứng, đúng là khó hiểu.

"Cứ vào trong rồi khác biết." Hàn Long cười vỗ vai Bạch Long rồi đi vào trong.
#14

on 09.08.15 23:11

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 13:

"Xin chào, thật hân hạnh hôm nay được tiếp đón Lăng lão đại." Vừa thấy người vào là Lăng Kiệt một người đàn ông trung niên đã tiến đến cúi đầu chào hỏi. Lúc này tất cả mọi người đều chú ý đến Lăng Kiệt mà không thấy một người con gái xinh đẹp vô cùng tự nhiên ngồi xuống chiếu bạc.

"Không có gì, tôi chỉ theo cô ta tới đây thôi." Lăng Kiệt chỉ tay về phía Tâm đang nhàn nhã ngồi chống cằm nhìn về hướng bên này.

"Tiểu...tiểu...thư..." Người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy người ngồi xuống chiếu bạc là ai thì hoàn toàn bị dọa sợ tới mức muốn ngất đi, tay chân run rẩy nói không nên lời.

"Rất vui khi gặp lại ông Alexander." Băng Tâm nhìn về phía ông ta chào hỏi với nụ cười treo trên môi khiến người đàn ông càng thêm lo sợ.

"Hôm nay ông tới đây làm gì vậy?"

"Thưa tiểu thư, hôm nay tôi muốn đến để lấy sòng bạc này về kiến chút tiền thôi." Alexander nói thẳng bởi vì ông ta biết cô gái này gét nhất là những lời nói dối, nếu để bị phát hiện hậu quả sẽ rất nặng nề nên tốt hơn hết là nói thật cho chắc ăn.

"Được vậy chúng ta bắt đầu chơi. Tiền cược của tôi là toàn bộ nơi này còn ông sẽ dùng tính mạng mình để cược." Băng Tâm cười đến vui vẻ nhìn ông ta, thật đúng là ngu si, trước khi chiếm địa bàn thì cũng nên điều tra xem chủ nhân nó là ai chứ

"Chẳng lẽ nơi này là của tiểu thư." Nghe thấy lời nói của Băng Tâm Alexander giật mình, cả người chết đứng tại chỗ.

"Đúng vậy, tốt hơn hết ông nên ngồi xuống đi nếu không sẽ nhanh chết hơn đấy." Tâm nhẹ giọng cảnh cáo

"Được vậy chúng ta bắt đầu." Alexander ngồi xuống ghế, thà nhờ may mắn còn có cơ hội giữ được mạng sống, nếu không đánh chỉ e rằng mình không sống quá 1 phút nữa, trong lòng ông ta lo sợ.

"Tôi thắng, xem ra hôm nay vận may của ông không đủ để giữ lại mạng cho bản thân rồi." Lãnh Băng Tâm lười biếng nhìn kết quả toàn thắng của tất cả các ván bạc với hơn 10 loại trò cờ bạc khác nhau.

"Đã lâu vậy rồi chị ấy không động đến bài bạc mà vẫn giữ được tay nghề như thế, thật không hổ là sư phụ mình." Hàn Long đứng gần đó tấm tắc khen

"Cô ta bao lâu rồi không chơi?" Bạch Long nhìn Hàn Long tấm tắc khen mà buột miệng hỏi.

"Ừm chắc tầm 6 năm rồi." Hàn Long trả lời tỉnh bơ

"Cô ta đúng là quái vật." Bạch Long nhìn trần nhà lầm bầm

"Đừng có quá kích động như thế, chị ấy còn làm được những việc khủng bố hơn nhiều." Hàn Long vỗ vai cậu bạn, thật ra trước đây lúc mới quen Lãnh Băng Tâm anh cũng bị dọa giống Bạch Long bây giờ vậy.

"Cô quả thật không đơn giản." Lăng Kiệt ngồi chứng kiến cảnh Băng Tâm chơi được tất cả các loại cờ bạc hơn nữa còn thắng tất cả nên anh nghiền ngẫm nhìn cô.

"Quá khen rồi, nhưng đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy, tôi không có ý định về đầu quân cho anh đâu." Băng Tâm không ngại mà tạt ngay cho Lăng Kiệt một gáo nước lạnh để tránh bị đánh chủ ý lên người.

"Được thôi." Lăng Kiệt lạnh nhạt phun ra, cô ta biết độc tâm thuật hay sao mà lại biết mình đang nghĩ gì chứ.

"Nào giờ chúng ta cũng nên thực hiện lời đánh cược ban đầu rồi." Băng Tâm lười biếng nhìn Alexander

"Tiểu thư tôi...." Alexander vừa đứng dậy nói chưa hết câu thì quay đầu bỏ chạy.

"Muốn chạy, đừng hòng." Không biết Tâm rút đâu ra một cây kim nhỏ bắn về phía người đang chạy khiến ông ta đột nhiên ngã xuống đất.

"Bảo vệ ông chủ." Vài thuộc hạ của Alexander thấy chủ mình bị nguy hiểm thì lập tức tiến lên.

"Hừ với bản lĩnh của các mà cũng đòi cứu hắn, đúng là không biết tự lượng sức mình." Lãnh Băng Tâm hừ lạnh một cái thì tất cả thuộc hạ của Alexander cũng đã bị ngã xuống mà nằm vật xuống đất như ông ta.

"Các người có thích cảm giác này không?" Tâm vừa nói vừa nói vừa dùng dao găm nhẹ nhàng quệt từng đường trên cơ thể họ. Đường dao đi đến đâu máu chảy đến đó, chỉ một lúc mà Băng Tâm đã đứng trên vũng máu lớn.

"Như vậy mà thoải mái cái gì?" Bạch Long trợn tròn mắt khi nghe câu hỏi rất ư là " tình cảm" của Tâm

"Có...có...có." Ngoài dự đoán của mọi người, lời nói của những kẻ đó vang lên khiến cho tất cả mọi người ngạc nhiên, ngay cả Lăng Kiệt cũng nhíu mày nhìn họ.

"Có muốn tôi tiếp tục không?" Tâm cười quỷ dị nhìn con dao bị máu tươi nhuộm đỏ.

"Có, cầu xin cô." Mấy người đàn ông đồng loạt gật đầu, thân thể vặn vẹo có vẻ rất khó chịu.

"Được tôi sẽ giúp các người." Tâm nở nụ cười xinh đẹp tựa thiên thần, dám không coi tôi ra gì thì chỉ có kết cục là chết rất thảm thiết thôi.

Mặc kệ thuộc hạ sòng bạc và đám người Lăng Kiệt chăm chú nhìn mình, Băng Tâm vẫn tiếp tục cắt gọt trên cơ thể họ để chảy thật nhiều máu xuống. Máu tươi tràn ngập khắp nơi, mùi tanh xộc lên mũi khiến mọi người tất cả mọi người cảm thấy buồn nôn, dù họ cũng từng giết người nhưng chưa thấy ai giết người bằng thủ đoạn tàn nhẫn như thế.

"Chán thật mới như vậy mà đã chết rồi." Tâm đứng nên tiếc nuối nhìn mấy cái xác dưới chân đầy những vết rách chằng chịt, máu đỏ cả nền đá trắng tinh. Mấy tên này đúng là yếu thật, mới mất có tí máu đã chết rồi. Cô vẫn còn muốn chơi đùa với chúng thêm mà.

Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết

2T Ads

Vừa cập nhật