Truyện ngôn tình: Ác Quỷ Khát Máu

#1

on 09.08.15 23:04

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt

Truyện Ác Quỷ Khát Máu của tác giả Thu Thảo thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại, với một cô nàng đầy kiêu ngạo.


ÁC QUỶ KHÁT MÁU


Giới thiệu


 Tác giả: Thu Thảo
 Thể loại: Truyện Ngôn Tình
 Nguồn: Tổng hợp
 Tình trạng: Đang cập nhật ...

Tóm tắt nội dung


Truyện Ác Quỷ Khát Máu của tác giả Thu Thảo thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại, với một cô nàng đầy kiêu ngạo.
Nàng là Lãnh băng Băng, một cô gái phải chịu quá nhiều đau thương trong quá khứ. Giờ đây với cô tất cả chỉ là phù du.
Dám động đến cả một băng nhóm hắc bang lớn mạnh của thế giới. Xem ra cái lá gan của cô nàng cũng khá là bự rồi đấy!
#2

on 09.08.15 23:05

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 1:

Hạ, một cô gái thông minh xinh đẹp, cô hiện tại đang làm rất nhiều việc để kiếm sống. Cô khác với người bình thường là không hề có ký ức, mẹ cô nói là do một năm trước Hạ bị tai nạn giao thông nên không nhớ được gì.

Kể từ khi cô có trí nhớ đến nay đã là một năm sau vụ tai nạn ấy, Hạ vừa vào tới trước cửa nhà đã nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng đổ vỡ. Sợ trong nhà có chuyện xảy ra, Hạ vội mở cửa vào. Khi vào tới nhà, cảnh đầu tiên đập vào mắt cô là mẹ mình thì nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, còn người cha kính yêu thì đang ôm một người đàn bà khác mà đứng nhìn.

"Mẹ có sao không?" Hạ chạy đến xô ngã hai người kia sau đó đỡ mẹ dậy, vừa phải đỡ vừa nhìn hai người kia bằng ánh mắt vô cùng tức giận.

"Mẹ không sao." Mẹ cô trả lời, trên khuôn mặt mang theo nụ cười thê lương, mắt đã ngấn lệ.

"Bây giờ ông hãy đưa người đàn bà này ra khỏi nhà tôi ngay lập tức." Mẹ Hạ nhìn về hướng hai người đang đứng trước mặt, tay chỉ ra hướng cửa.

"Được, tôi sẽ đi ngày mai luật sư của tôi sẽ tới đây làm thủ tục ly hôn với bà." Người đàn ông được gọi là bố cô một tay ôm eo người đàn bà kia, khuôn mặt lạnh lùng nhìn vào hai mẹ con cô. Sau khi nói xong, ông ta đi thẳng ra cửa không hề quay đầu nhìn lại dù chỉ là một lần

"Con đỡ mẹ vào phòng ngủ đi." Mẹ Hạ vỗ vỗ tay cô, nghe mẹ nói vậy Hạ ngoan ngoãn dìu bà vào phòng sau đó đi nấu cơm.

... ...... ...... ...... .........

"Mẹ ra ăn cơm, mẹ mau mở cửa ra đi, mẹ...mẹ...mẹ...." Sau khi nấu cơm xong, Hạ định gọi mẹ ra ăn cơm nhưng lại thấy cửa phòng bị khóa ở bên trong không cách nào mở ra được. Đang đập cửa chợt Hạ nhớ tới chùm chìa khóa dự phòng, cô vội vàng đi lấy để mở cửa trong lòng tràn ngập một nỗi lo sợ không tên.

Khi mở cửa phòng đập vào mắt cô là hình ảnh mẹ mình cắt cổ tay tự tử, trên sàn toàn là máu. Chợt Hạ thấy có rất nhiều ký ức tuôn ra trong đầu, cô nhắm mắt lại để nhớ ra chúng.

Một đêm mưa gió, sấm chớp ngập trời trong căn phòng nhỏ cô thấy từng người, từng người thân của mình bị giết, khắp nơi đều tràn ngập màu máu đỏ tươi, mùi tanh xộc thẳng vào mũi. Hình ảnh cô cùng một người con gái ôm đứa bé trai 4 tuổi đứng bên vách núi dựng đứng, người phụ nữ bên cạnh còn mang thai rất lớn......

Khi cô mở mắt ra thì đôi mắt không còn trong trẻo như trước mà trở nên sắc lạnh, đầy màu chết chóc. Hóa ra mình là Lãnh Băng Tâm chứ không phải cô gái tên Hạ, bọn họ cũng thật là to gan, đôi môi khẽ câu lên một nụ cười lạnh lẽo.

... ...... ...... ........

Băng Tâm nhẹ nhàng bước đến trước xác người phụ nữ nằm trên vũng máu, nhìn bà ta với ánh mắt lạnh nhạt không mang theo một tia tình cảm.

"Nể tình 1 năm nay bà đã chăm sóc tốt tôi, tôi sẽ giúp bà đưa những kẻ xuống dưới làm bạn cho vui." Tâm một tay khoanh trước ngực, một tay vuốt ve mái tóc nhìn cái xác mà nói.

"Bà hãy yên nghỉ đi, kiếp sau nhớ là đừng bao giờ tin vào lời đàn ông nói." Nhìn cái xác một lần nữa, vô thở dài rồi quay người trở về phòng chuẩn bị trở lại nơi ở trước đây để lấy một số đồ dùng cần thiết.

... ...... ...... ...... ...... .....

Đi vào một căn biệt thự lớn, Tâm tiến thẳng lên lầu hai mở cửa phòng đầu tiên, bên trong có rất nhiều quần áo các loại, cô chọn một đôi giày,một chiếc quần và một chiếc áo cánh màu đen. Sau khi mặc xong thì bước vào căn phòng ngay bên cạnh.

Trong căn phòng này chứa đầy đủ các loại vũ khí, từ dao găm, kiếm đến súng các loại. Tùy tiện đến một cái giá lấy một khẩu súng mini lắp đạn vào rồi cầm thêm một con dao sắc nhọn.

Xuống dưới tầng hầm hơn hàng chục cái xe của các hãng nổi tiếng, Tâm chọn một chiếc xe thể thao màu đen. Khi lên xe lấy ra một chiếc máy tính, đôi tay lướt nhanh qua bàn phím, chưa tới hai phút trên màn hình hiện lên nơi ở của người được gọi là cha cô trong 1 năm qua và người đàn bà của ông ta.

Gập máy tính lại, Băng Tâm khởi động xe lái nhanh như bay biến mất khỏi ngôi biệt thự này.

... ...... ...... ...... ....

Tâm đi tới trước căn hộ, dùng một sợi thép nhỏ luồn vào khe khóa đôi tay xoay xoay vài lần "cạch" một tiếng, khóa cửa đã được mở ra. Cô tự nhiên đi vào giống như đây là nhà mình, nghe thấy có tiếng động cô nhẹ nhàng bước vào phòng ăn.

"Mày tới đây làm gì?" Cha nuôi Tâm nhìn thấy cô thì không khỏi lạnh nhạt hỏi, tay vẫn gắp thức ăn cho người đàn bà kia như thường mà không để ý đến người đang đứng ở cửa phòng ăn.

Băng Tâm cũng không nói gì chỉ rút ra khẩu súng bắn lượt vào tứ chi của ông ta, người đàn bà kia thấy vậy vừa quay đầu muốn bỏ chạy thì đã có bốn viên đạn bay tới gim vào tứ chi bà ta. Hai người cùng ngã xuống sàn nhà, trên mặt sàn trắng tinh được nhuộm màu máu đỏ tươi, các vật trong phòng bếp cũng bị dính không ít máu.

"Cô muốn làm gì?" Cha nuôi cảnh giác nhìn Tâm, trên mặt lộ rõ sự lo sợ, tớ chi của cả hai người đều không có cách nào để cử động.

"Muốn giết chết các người." Đôi môi đỏ mọng phun ra từng chữ khiến người khác rét run.

"Cô, cô đừng có làm càn." Cha nuôi Tâm người run rẩy, miệng lắp bắp nói.

"Trên đời này, chưa có gì là tôi không giám làm." Lãnh Băng Tâm nở nụ cười tươi rói, rút con dao từ trong túi ra.

"Nhưng mà ông yên tâm, tôi sẽ cho các người hưởng thụ trước khi chết." Tâm nhẹ nhàng dùng dao rạch ra rất nhiều đường trên cơ thể họ để cho máu từ từ chảy ra tứng chút, từng chút một.

"Xin cô hãy giết tôi đi." Hai người trên mặt đất cùng lên tiếng, trên người toàn vết dao rạch khiến họ đau đớn đến không chịu nổi.

"Con kiến cũng biết quý trọng sinh mạng, tại sao các người lại muốn chết như vậy chứ?" Miệng hỏi tay cô vẫn không ngừng rạch những vết dao trên người họ. Mỗi đường rạch là một tiếng kêu đau đớn vang lên, đường dao di chuyển nhẹ nhàng, sắc bén cứa ngọt lịm vào da thịt người ta.

"Các người có cảm thấy thích cảm giác này không?" Tâm cười ngọt ngào nhìn hai người, máu từ người họ chảy ra quả thật là rất đẹp. (ta thề là chưa thấy ai có thể hỏi người ta như thế. Đau bỏ xừ, thích thì có mà điên)

"Cô đúng là ác quỷ, sau này nhất định sẽ không được chết tử tế." Cha nuôi căm phẫn nhìn cô nghiến răng nghiến lợi mà nói.

"Sau này là việc của sau này, tôi không quan tâm." Băng Tâm nhún vai nói, bàn tay ngọc ngà đưa dao cạy miệng ông ta ra, đảo vài vòng lưỡi dao trong đó. Máu đỏ từ trong miệng cha nuôi cô cứ từ từ trào ra, nhiễm đỏ hai bên má.

Tiếp sau đó, con dao nhẹ nhàng di chuyển về phía mặt người phụ nữ kia gạch rất nhiều đường.

"Khuôn mặt này đúng thật là không nên để ai nhìn thấy nữa." Tâm tươi cười tiếp tục xẻ thịt trên hai người nằm trên sàn.

Mới vào mà đã như thế này liệu có bị khủng bố quá không mọi người, nhưng mà thật sự là làm đến đây ta cũng thấy chị này ác thật, giống quỷ.
#3

on 09.08.15 23:06

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 2:

Rạch một lát đã thấy chán, Tâm cất dao găm vào bản thân thì từ từ ngồi lên ghế liếc nhìn hai kẻ vì mất máu quá nhiều mà sắc mặt tái nhợt nằm dưới sàn

"Hai người biết không, thực sự bây giờ ta cảm thấy hai người rất đẹp đôi đấy." Tâm ngồi trên ghế, một tay chống cằm, một tay để trên đôi chân vắt chéo mỉm cười nói

"Cô...cô.." Cha nuôi Tâm trợn tròn mắt nhìn về phía cô, người tức run lên làm máu lại không ngừng chảy ra.

Chờ qua một thời gian, hai người dưới đất đã chết hẳn Lãnh Băng Tâm nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà như Không có gì xảy ra.

Chiếc xe thể thao lao như bay đến một trạm điện thoại công cộng thì dừng lại, Tâm từ xe bước xuống đi thẳng vào trong và bấm một dãy số.

"Tôi muốn báo án." Đầu dây bên kia vừa nhấc máy cô đã nói

"Xin hỏi....."

"Tôi muốn báo rằng có một vụ tự tử xảy ra tại địa chỉ số X đường số 3. Ngoài ra còn có một vụ giết người tại căn hộ số 4 tòa nhà Văn Học." Không đợi đầu kia nói gì cô liền cúp máy.

Cậu cảnh sát ở đầu dây bên kia vẫn còn ngẩn người ra, đây là cái kiểu báo án gì chứ. Tuy không biết có sự việc như vậy không nhưng cảnh sát vẫn đến hiện trường xác định sự việc.

Ở hiện trường vụ giết người, các cảnh sát đều hớp một ngụm khí lạnh, cách giết người này thật là quá độc ác đi. Người đứng đầu cục cảnh sát vừa tiến vào đã cho phong tỏa hiện trường, yêu cầu nhân viên không ai được tiếp tục điều tra.

"Biến mất 1 năm giờ vừa xuất hiện đã làm vụ án như vậy, cô có thể ác hơn được không? Xem ra sau này sẽ phải khổ dài dài." Cục trưởng cục cảnh sát thở dài ngửa đầu lên trời mà nói. Nhìn kiểu gây án đã biết là người đó trở lại rồi, thật là rắc rối quá.

... ...... ......

Tâm bắt đầu điều tra thông tin về những kẻ đã nợ mình, cô muốn tất cả bọn họ hiểu đã đắc tội với Lãnh Băng Tâm thì đều không có kết quả tốt đẹp.

Đôi tay nhanh thoăn thoắt lướt trên bàn phím, màn hình hiện nên thông tin về hai băng nhóm lớn vừa tranh giành địa bàn thành công và chuẩn bị mở tiệc tại một quán bar, hai người đứng đầu cũng tham gia.

Khoác lên mình bộ váy trắng tinh khiết, nhìn vẻ bề ngoài của Tâm lúc này quả thật là giống một thiên thần ngây thơ trong sáng. Đâu có ai biết được bên trong người của thiên thần này mang theo loại bom công suất lớn và hiện đại nhất thời điểm này.

Bước vào quán bar, nhẹ nhàng đặt quả bom điều khiển từ xa vào trong một góc khuất mà không có ai để ý. Lãnh Băng Tâm vẫn một bộ dạng thong dong mà đi ra.

Cô dùng máy tính để xâm nhập sẵn vào hệ thống âm thanh của quán bar, chờ tới khi bữa tiệc đang đạt đến cao trào thì...

"Chúc mừng các vị đã thành công." Một giọng nói thanh thoát vang lên khiến bữa tiệc đang đến hồi cao trào đột nhiên im bặt, tất cả mọi người đều nhìn ngó xung quanh.

" Không cần phải nhìn, tôi đến đây là để đòi lại món nợ mà hai vị thủ lĩnh đã thiếu tôi 1 năm trước.

"Cô là ai?" Một kẻ cầm đầu cảnh giác hỏi, nếu là người đó thì nhất định hôm nay họ sẽ không sống sót mà ra khỏi đây.

"Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là hôm nay tôi tới là để lấy mạng các người." Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên.

"Cô nghĩ mình cô thì có thể làm gì chúng tôi chứ?" Người thủ lĩnh thứ hai lên tiếng, tuy nói vậy nhưng lòng bàn tay sớm đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

"Ồ các người nghĩ thế sao?" Tâm kéo dài giọng ra

"Tất...tất nhiên rồi." Một tên lắp bắp trả lời

"3...2....1...bùm." Sau khi tiếng bùm vang lên chỉ thấy quán bar nổ lớn, lửa bay ngập trời. Lúc này Băng Tâm đang ngồi trong xe ở phía đối diện nhìn ngọn lửa bốc lên mà tươi cười.

Hôm nay đã giải quyết xong một vấn đề, xem ra lên đến quán uống một chút mới được, vậy là chiếc xe lại phóng đi để lại một vùng cháy đỏ phía sau.

... ...... .......

Tại một quán bar hàng đầu của Liệt Hỏa, Băng Tâm vừa bước vào đã được chú ý với vẻ đẹp khiến đàn ông không ai có thể rời mắt.

"Một ly rượu mạnh." Lãnh Băng Tâm ngồi vào quầy rượu nhàn nhạt mở miệng, cô không thèm để ý đến những người xung quanh, bởi vì cô đã sớm quen với chuyện này rồi.

"Cô em đi một mình à?" Quản lý của quán rượu đến gần Tâm, nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng (xong, có người sắp hi sinh)

"Sao lại không nói gì vậy?" Hắn lại nói thêm, lúc này Tâm cũng chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi lại nhìn về phía ly rượu.

"Hay là theo...." Hắn vừa nói vừa hướng tay về phía Băng Tâm, nào ngờ bàn tay chưa đến nơi thì "đoàng" một tiếng. Hắn cảm thấy ngực nhói đau, trước mặt tối sầm.

Một người đứng gần đó nhìn Tâm chằm chằm và "đoàng" một tiếng súng vang lên, đồng thời một người nữa ngã xuống.

"Mất cả hứng." Tâm hừ một tiếng quay đầu muốn rời đi

"Cô là ai? Ngay cả người của Liệt Hỏa cũng giám giết, đúng là chán sống rồi." Một tiếng nói ở phía sau vang lên khiến Băng Tâm quay đầu lại.

"Tôi là Lãnh Băng Tâm, có gì cứ bảo chủ các người đến tìm, tôi luôn hoan nghênh." Nụ cười một lần nữa treo trên môi, cô quay đầu rời đi

"Báo về tổng bộ." Người đứng nói nhìn bóng dáng rời đi mà ra lệnh, đúng là có lá gan thật lớn, giám gây chuyện ở đây.

... ...... .......

Lúc này, Lăng Kiệt đang ngồi tại tổng bộ của Liệt Hỏa họp với người đứng đầu giới sát thủ hiện nay Lâm Phong, đột nhiên có thuộc hạ chạy vào.

"Lão đại, có cuộc gọi từ một quán bar của chúng ta nói có người gây rối." Người vừa vào cúi đầu nói

"Những chuyện nhỏ như vậy cứ bảo Bạch Long giải quyết là được rồi, sao phải vào đây." Lăng Kiệt mặt lạnh như băng nhìn người vừa chạy vào.

"Lão đại, lần này nghe nói sự việc rất nghiêm trọng, nghe nói là có người của ta bị giết ạ." Người kia vẫn nghiêm túc báo cáo

"Nối máy vào đây." Lăng Kiệt nhấc điện thoại lên nghe người bên kia nói

"Đúng là chán sống rồi." Sau khi gác máy, Lăng Kiệt đập mạnh tay xuống bàn.

"Rốt cuộc là người như thế nào mới có thể làm cậu tức giận đến vậy chứ." Lâm Phong ở một bên nhướn mày, tên họ Lăng này lúc nào chả lạnh như băng, có thể khiến hắn tức giận như vậy quả thật không phải người bình thường.

"Có người đến quán bar của mình uống rượu, không những bắn chết quản lý và một người nữa mà còn mở mồm khiêu khích. Cô ta nói là luôn sẵn sàng tiếp đón mình nữa, thật đúng là không coi ai ra gì." Lăng Kiệt tức giận tới mức trong mắt hằn lên rất nhiều tia máu đỏ.

"Người đó là ai?" Lâm Phong ở một bên hỏi, người có thể to gan như vậy đúng thật là chưa từng thấy qua, trừ hai người đó ra.

"Là một người đàn bà, tên cô ta là LÃNH BĂNG TÂM." Lăng Kiệt gần như nghiến răng nghiến lợi nói. Khi quay lại nhìn thấy sắc mặt của cậu bạn thì không khỏi bất ngờ.

Nghe đến cái tên kia, sắc mặt Lâm Phong trở nên vô cùng khó coi, rốt cuộc sau một năm biến mất họ cũng đã trở lại rồi.

"Này cậu sao vậy, chẳng lẽ cậu biết cô ta." Lăng Kiệt nghi ngờ nhìn về phía Lâm Phong đang thay đổi sắc mặt

"Đúng vậy, tốt nhất cậu nên chỉnh đốn lại thuộc hạ đi cô gái ấy đã giết thì chắc chắn là có tội. Mình cũng nhắc nhở cậu, đó không phải là người cậu có thể động vào đâu." Lâm Phong nghiêm túc nhìn bạn mình

"Rốt cuộc cô ta là ai vậy?"

"Bây giờ mình không có thời gian để nói với cậu, mình có việc phải đi trước đây." Không chờ Lăng Kiệt trả lời, Phong đã đi thẳng ra hướng cửa mà không quay đầu lại, bỏ mặc một người vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu gì.

Nhìn bóng lưng Lâm Phong rời đi. Kiệt không khỏi rơi vào trầm tư.

Cô ta là ai mà lại có thể khiến cho cái vẻ mặt nghìn năm không đổi của Lâm Phong thay đổi. Xem ra quyết định không quan tâm tới bất kì người đàn bà nào của anh cũng nên thay đổi rồi. Nhưng mà tóm lại không cần biết đó là ai, một khi đã khiêu khích Lăng Kiệt anh thì đừng hòng trốn thoát, đúng là chán sống rồi đây mà.
#4

on 09.08.15 23:07

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 3:

Trong lòng nghĩ như vậy, Lăng Kiệt lập tức giận sôi máu, cảm giác bị người ta coi thường đây là lần đầu tiên hắn phải đón nhận, hơn nữa sự coi thường ấy lại xuất phát từ một người đàn bà.

"Gọi Bạch Long vào đây." Lăng Kiệt nhấc điện thoại lên gọi thuộc hạ

"Lão đại gọi tôi có việc gì?" Một chàng trai tuấn tú bước vào. Dáng người chuẩn, khuôn mặt anh tuấn, chỉ tiếc là trên người toát ra loại hơi thở vô cùng lạnh lẽo.

"Phát lệnh truy sát người có tên Lãnh Băng Tâm cho tôi, việc này cậu phải đích thân chỉ huy." Lăng Kiệt lạnh lùng mở miệng, độ lạnh của anh còn hơn cả Bạch Long.

"Lão đại, người nói thật chứ?" Bạch Long nghi ngờ nhìn Lăng Kiệt, phải biết là từ trước tới giờ chưa thấy lão đại nói ra tên người con gái nào nha.

"Đúng vậy." Lăng Kiệt khó chịu nhìn Bạch Long, chẳng lẽ mình nói đùa?

"Nhưng mà lão đại, hình như đó là tên một người phụ nữ thì phải?" Chẳng lẽ lão đại yêu người ta, Bạch Long dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Kiệt.

"Cô ta vốn dĩ là phụ nữ mà."

"Lão đại, chẳng lẽ....." Bạch Long bỏ lửng câu hỏi không giám nói tiếp.

"Đúng vậy, cô ta dám phá quán bar của Liệt Hỏa, lại còn giám thách thức tôi." Nói đến đây, bàn tay Lăng Kiệt nắm thật chặt lại

"Vâng, thuộc hạ đã hiểu." Bạch Long thầm nghĩ rằng không biết người đàn bà như thế nào lại có gan giám đối đầu với lão đại như vậy chứ. Nghĩ đến đây, trong lòng cậu không khỏi thầm cầu nguyện cho cô nàng tên Băng Tâm kia được chết toàn thây.

... ...... .........

Trong lúc đó ở một nơi khác, Lãnh Băng Tâm vẫn nhàn nhã đi làm việc của mình mà chẳng thèm để ý đến những việc xung quanh.

Cô trở về một ngôi biệt thự được coi là đẹp và đáng giá nhất của thế giới hiện nay, hệ thống bảo an cẩn mật được xây dựng vô cùng chu đáo. Quy mô của biệt thự này cũng lớn gồm có vườn hoa, khu nhà ở, bể bơi, một đường đua, khu công nghệ thông tin gồm những đồ công nghệ hiện đại bậc nhất. Khu nhà vũ khí chứa vô số loại vũ khí từ súng, đạn, bom...... cho đến cả máy bay chiến đấu, tàu chiến.....

Đây có thể nói là một khu biệt thự vừa có quy mô rộng lớn vừa có cảnh đẹp thơ mộng của biển, có những thứ hiện đại nhất, nguy hiểm nhất trên thế giới.

Nhắc đến ngôi biệt thự này phải kể đến khu nhà để xe với các loại xe hàng đầu thế giới như BMW, Lamborghini, Ferrari,.....

Từ kết cấu cũng như sự đồ sộ của ngôi biệt thự này cũng có thể biết được sự giàu có của chủ nhân nó. Ngôi biệt thự này tên là "Thiên Băng" được ghép bởi tên của chủ nhân biệt thự và một người thân của cô.

Người chủ của căn biệt thự này không ai khác chính là người vừa mới gây chuyện với Liệt Hỏa, Lãnh Băng Tâm.

Băng Tâm phải sử dụng mật mã, vân tay, nhãn cầu.... và một số trình tự bảo mật khác để có thể vào được ngôi nhà.

Sau khi vào cô tiến thẳng đến khu nhà công nghệ thông tin để sử dụng bộ định vị của toàn thế giới do mình tự sáng tạo để liên lạc với một người.

"Hi, lâu lắm không gặp chị có nhớ em không, còn có cả tiểu Chính Thần của em nữa." Bên kia vừa nhấc máy Băng đã tuôn một tràng dài.

"Đã về rồi thì đến chỗ chị đi." Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười của một cô gái, tiếng cười này lại khiến Băng cảm thấy yên tâm.

"Chị ở chỗ nào để em đến."

"Tự tìm đi, em giỏi lắm mà." Cô gái ở đầu dây bên kia lên tiếng trêu chọc.

"Ok, sáng mai em sẽ tới đó, bây giờ buồn ngủ lắm rồi đi ngủ đây." Không đợi đầu dây bên kia trả lời cô đã gác máy, trên môi nở nụ cười ấm áp như ánh hoàng hôn.

"Lâu rồi không gặp, hi vọng chị vẫn ổn." Băng Tâm lẩm bẩm rồi ngáp dài một cái và công việc tiếp theo của cô chính là trở về phòng ngủ thật ngon. Mặc dù là cả thế giới hắc đạo đang nổi sóng vì kẻ đang nhàn nhã ngủ ngon này.

... ...... .....

Đang ở tổng bộ lại nghe được tin Lăng Kiệt truy sát Lãnh Băng Tâm trên toàn thế giới, Lâm Phong gần như điên chạy tới tổng bộ của Liệt Hỏa.

"Cậu thấy lời mình nói chỉ là đàn gảy tai trâu thôi phải không?" Lâm Phong đùng đùng xông vào đá tung cửa phòng Kiệt.

"Cậu sao...." Kiệt nhìn thấy vẻ giận dữ của Phong vừa muốn hỏi đã bị tương nguyên một quả đấm vào mặt.

"Lâm Phong cậu bị điên à?" Lăng Kiệt vừa lau máu ở khóe miệng vừa trừng mắt nhìn kẻ đang tức giận vô cớ.

"Sao cậu cho người truy sát Lãnh Băng Tâm, cậu muốn Liệt Hỏa bị liệt vào danh sách đen của tất cả các nước trên thế giới phải không?" Phong trừng mắt nhìn Kiệt.

"Này này việc mình truy sát cô ta và chính phủ thì có liên quan gì đến nhau?" Đùa sao, cái tên Lâm Phong này đầu óc có vấn đề rồi thì phải.

"Quên chưa nói cho cậu biết Lãnh Băng Tâm là ai." Lâm Phong vỗ đầu chán nản

"Thân phận của cô ta là gì?" Người đàn bà này đúng thật là thú vị mà, nghĩ đến đây Kiệt vội vàng lắc đầu, sao tự nhiên lại quan tâm đến một người đàn bà chứ.

"Trước tiên cậu hãy gỡ ngay cái lệnh truy sát đó xuống cho mình."

"Bạch Long, tạm ngừng việc truy sát người tên Lãnh Băng Tâm." Lăng Kiệt ảo não gọi điện phân phó cho Bạch Long.

"Giờ cậu có thể nói chưa?" Lăng Kiệt quay sang nhìn Lâm Phong đang đứng bên cạnh.
#5

on 09.08.15 23:07

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 4:

"Ngồi xuống nói đi." Phong kéo một chiếc ghế gần mình nhất mà ngồi xuống.

"Ừ, vừa uống vừa nói." Lăng Kiệt ngồi xuống, lôi ra chai rượu để và chót ra hai cái ly và đưa cho Lâm Phong một chiếc ly.

"Thật ra thì Lãnh Băng Tâm là em vợ mình." Lâm Phong xoa xoa miệng ly

"Khụ...khụ....khụ. Cậu nói đùa phải không." Phong vừa nói xong đã khiến Lăng Kiệt bị sốc tới mức ho sặc sụa. Lâm Phong này cũng thật là biết đùa quá đi chứ, cậu ta có vợ từ khi nào vậy???

"Không, mình nói thật." Phong khẳng định lại một cách rất chắc chắn

"Cậu đã lấy vợ đâu mà có em vợ." Kiệt trợn tròn mắt nhìn cậu bạn thân, ai chẳng biết Lâm Phong không gần nữ sắc, lấy đâu ra vợ chứ

"Mình đã lấy vợ, có một đứa con trai 5 tuổi rồi, còn một đứa nữa cũng được 1 tuổi rồi." Lâm Phong nói, trên khuôn mặt còn thể hiện rõ nỗi buồn man mác.

"Cậu kết hôn khi nào, sao mình không biết." Lăng Kiệt nghi ngờ nhìn người đối diện.

"Mình kết hôn được 6 năm rồi, vì vợ mình không muốn liên quan đến hắc đạo nên bọn mình chỉ đăng ký thôi."

"Hả vậy Lãnh Băng Tâm kia là em vợ cậu thật à?" Theo tính cách của Lâm Phong mà nói thì khi nói ra chuyện gì, chắc chắn đó sẽ là sự thật

"Đúng vậy."

"Ui, hóa ra là muốn cứu em vợ mới dọa mình như vậy." Lăng Kiệt hớp một ngụm rượu nhìn chằm chằm Phong.

"Không phải như vậy mà là nếu cậu giám động đến một sợi tóc của cô bé đó, mình sợ Liệt Hỏa sẽ bị nổ tung đó." Lâm Phong nghiêm trọng nhìn Kiệt

"Cậu cứ làm như cô ta có thế lực lớn lắm vậy."

"Đó là vì cậu chưa biết về Lãnh Băng Tâm thôi." Cái tên Lăng Kiệt này đúng là không biết trời cao đất dày là gì mà. 

"Cô ta làm sao?" Lăng Kiệt một bộ mặt hứng thú nhìn Lâm Phong, Lãnh Băng Tâm sao lại có thể khiến kẻ như Lâm Phong kiêng nể đến vậy chứ?

"Bởi vì đó là người đáng sợ nhất mà mình từng gặp."

"Đáng sợ giống mình hả?" Trên đời này chẳng lẽ lại có người phụ nữ đáng sợ như mình sao?

"Không phải."

"Thế thì có gì mà phải lo."

"Cô ấy còn đáng sợ hơn cậu." Lâm Phong khinh bỉ nhìn độ tự kỷ quá cao của cậu bạn thân.

"Thôi đi, làm gì có người nào đáng sợ như vậy chứ."

"Để mình kể về Lãnh Băng Tâm cho cậu nghe xem cậu thấy thế nào nhé?"

"Được cậu kể đi." Lăng Kiệt dùng bộ dạng nghiêm túc nói

... ...... ...

Lúc này, tất cả người ở hai giới hắc - bạch đều chấn động vì tin tức Lãnh Băng Tâm đã trở về.

"Lãnh Băng Tâm đã trở về, vậy thì phải thực hiện chu đáo kế hoạch đã thực hiện từ trước khi cô ấy mất tích." Ở một bang phái nhỏ, người đứng đầu đang nói chuyện với những thuộc hạ chủ chốt trong bang.

Ở các bang phái trong hắc đạo từ lớn cho tới nhỏ, ngoại trừ Liệt Hỏa đều mang trong mình tinh thần phòng bị cao, tránh đắc tội với ai đó. Chuyện Lãnh Băng Tâm vừa mới trở về đã giết người, tiêu diệt toàn bộ hai bang phái lớn đã trở thành bí mật không ai trong hắc đạo là không biết.

Để đề phòng thuộc hạ đắc tội với Lãnh Băng Tâm, các ông trùm bắt đầu đưa hình cô cho toàn bộ người trong bang với yêu cầu chung: "Gặp là phải cẩn thận, đối xử như với khách quý, một mực cung kính. Quan trọng nhất là nếu tránh được thì hãy tránh thật xa người này ra."

"Bằng mọi giá phải nhờ được sự trợ giúp của Lãnh Băng Tâm." Ở bộ quốc phòng nước M, các chỉ huy đứng đầu đang họp thì nhận được tin tức Lãnh Băng Tâm xuất hiện.

Từ đó bạch đạo thì lại có vô số các cơ quan, tổ chức vui mừng. Tất cả bọn họ đều muốn thà tốn tiền nhờ Lãnh Băng Tâm làm việc còn hơn là tự mình hi sinh.

Các tổ chức an ninh khu vực, thế giới, quốc gia đều tăng cường bảo mật vì họ biết, nếu là thứ Lãnh Băng Tâm muốn lấy thì có thể lấy được, người này còn đôi khi phá tan tành toàn bộ dữ liệu họ vất vả xây dựng trong nhiều năm.....

Tóm lại, tin tức Lãnh Băng Tâm đã khiến cho cả hắc - hai đạo nổi sóng, đây là tin tức bí mật chấn động nhất hiện giờ.

... ...... .....

Lâm Phong lại bắt đầu kể chuyện về Lãnh Băng Tâm cho Lăng Kiệt nghe

"Năm Lãnh Băng Tâm được 8 tuổi thì được sư phụ của mình nhận làm đồ đệ và trở thành học trò được thầy thương yêu nhất.

Từ khi đó mình chưa từng thấy Băng Tâm cười thật lòng dù chỉ một lần, mặc dù cô ấy cười rất nhiều. Mãi đến sau này, khi thấy cô ấy ở bên vợ mình mới thấy được nụ cười từ đáy lòng nhưng cũng rất hiếm hoi.

Mới đầu mình chỉ nghĩ cô ta là một đứa bé yếu đuối, vô dụng nhưng sự thật đã chứng minh suy nghĩ của mình là hoàn toàn sai lầm.

Từ năm đó cô ấy đã có trí nhớ vô cùng tốt, khả năng học hỏi lại rất nhanh, các kỹ năng do Băng thực hiện luôn chuẩn xác.

Năm 10 tuổi mình chỉ bắn đạn trúng ô 8 điểm còn cô ấy thì tất cả đều trúng chính giữa hồng tâm và các viên đạn không chệch nhau dù chỉ một li.

Năm 12 tuổi mình chỉ có thể dùng một con dao găm mà giết hai con hổ, còn Lãnh Băng Tâm đã làm được điều đó từ năm cô ấy 10 tuổi.

Lãnh Băng Tâm cũng là người có cường độ luyện tập vô cùng lớn, hàng ngày ngoài ăn với ngủ, tất cả thời gian đều được Tâm dùng để luyện các kỹ thuật giết người." Hồi tưởng lại một chút đã khiến Lâm Phong không khỏi cảm phục tài năng, sự kiên cường, chăm chỉ của Băng Tâm

"Cậu đùa mình phải không?" Lăng Kiệt trợn tròn mắt nhìn Phong, 10 tuổi mà có thể bắn chuẩn xác đến vậy, lại còn giết được chúa sơn lâm nữa, thật sự là biến thái quá đi mất.

"Mình nói thật, mà cậu có muốn nghe tiếp đây không thì bảo?"

"Có, mình nghe tiếp cậu tiếp tục nói đi." Lăng Kiệt nghiêm chỉnh trở lại nhìn Lâm Phong với ánh mắt "mình không giám chen ngang nữa đâu".
#6

on 09.08.15 23:08

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 5:

"Sau năm 10 tuổi, Lãnh Băng Tâm càng luyện tập với cường độ nhiều hơn. Từ đó trở đi, cô ấy bắt đầu bước trên con đường khiến cho cả hai giới hắc - bạch nể sợ.

Hàng năm, số người Lãnh Băng Tâm giết là vô số, quan trọng hơn chính là thủ đoạn giết người vô cùng độc ác.

Khi giết người, Lãnh Băng Tâm sẽ khiến người đó muốn chết không được, muốn chết không xong.

Tất cả những kẻ bị giết, trước khi chết đều đau đớn tới tận xương tủy, cuối cùng đều chết vì mất máu. Hiện trường gây án toàn bộ đều nhuốm màu máu đỏ tươi chính là phong cách của Lãnh Băng Tâm

Trong hắc đạo cô ấy nổi danh với cái tên Lãnh huyết, ngoài ra còn có một biệt hiệu khác là "ác quỷ khát máu".

Ngoài ra cũng bắt đầu từ năm 10 tuổi, Băng Tâm bắt đầu học dùng độc, đua xe, trộm cắp.

Đến năm 15 tuổi trở thành người đứng đầu trong giới đua xe, trộm cắp và dùng độc vô cùng thông thạo.

Cũng trong năm 15 tuổi này, cô ấy được IBM dùng tiền giải quyết một bang phái và cô ấy đã thành công, từ đó trở thành người được các nước và tổ chức quốc tế coi trọng.

Quan trọng nhất đối với các cơ quan, tổ chức này coi trọng cô ấy là vì hệ thống vũ khí do Băng Tâm làm ra là vô cùng tối tân, phù hợp với quân đội." Lâm Phong nghiêm túc nói.

"Sao mình không biết nhỉ?" Lăng Kiệt thắc mắc

"Cậu đã từng nói là không để ý đến đàn bà mà."

"Ừ, cậu tiếp tục đi."

"Mới đầu khi thấy Lãnh Băng Tâm như vậy, mình cũng không muốn đến gần và quan tâm đến cô ấy làm gì. Nhưng khi biết lý do khiến Băng Tâm trở lên như vậy, mình cũng thông cảm và bắt đầu thân thiết với cô ấy hơn." Nói đến đây, Lâm Phong thở dài

"Nguyên nhân là gì?" Lăng Kiệt nhíu mày

"Năm Băng Tâm đã từng chứng kiến cảnh toàn bộ gia đình mình bị giết, mà hung thủ lại là người mà cha mình tin tưởng nhất. Nghe sư phụ nói, cô ấy chính là con gái của Lãnh Dật Hiên người giàu có nhất thế giới ngày ấy.

Cả đời chỉ có duy nhất một người mà Lãnh Băng Tâm để ý và bảo vệ, đó là Lãnh Thiên Thiên vợ mình.

Một năm trước, mình và Thiên Thiên có chút tranh cãi nhỏ, rồi vài ngày sau thì cả Băng Tâm và Thiên Thiên cùng với con trai mình đều biến mất mà không ai biết tung tích."

"Vậy bây giờ cô ta xuất hiện cũng đồng nghĩa với việc vợ và con trai cậu sẽ xuất hiện." Lăng Kiệt khẳng định

"Ừ, nhưng với thế lực của cô ấy, một khi không muốn cho ai biết điều gì thì chắc chắn người đó sẽ không thể biết được."

"Yên tâm mình sẽ giúp cậu."

"Bạch Long, cho người tìm kiếm tung tích của Lãnh Băng Tâm và chị gái cô ta Lãnh Thiên Thiên." Lăng Kiệt nhấc điện thoại gọi cho Bạch Long.

... ...... ...... ...

Sau khi ngủ dậy, Băng Tâm lấy xe phóng nhanh tới một căn biệt thự trên núi và người đón cô là một cô gái và một đứa bé trai vô cùng đáng yêu.

"Mẹ ơi con nhớ mẹ quá." Tâm vừa xuống xe, đứa bé tầm 5 tuổi đã nhào vào lòng cô dụi dụi cái đầu nhỏ

"Mẹ cũng rất nhớ con đó tiểu Chính Thần." Cô ôm đứa bé sau đó hôn lên mặt nó

"Hai người cứ như vậy thì khéo người ta lại tưởng hai người mới là mẹ con vậy." Cô gái đứng cạnh bất lực nhìn hai người đang âu yếm nhau ở trước mặt.

"Thiên Thiên, chị đang ghen à? Mẹ con em lâu không gặp mặt rồi phải tình cảm chứ, phải không Chính Thần?" Băng Tâm nhìn đứa trẻ trong ngực

"Được rồi, tôi biết cô giỏi cãi rồi, mau vào nhà đi." Người đứng bên cạnh không ai khác chính là Lãnh Thiên Thiên còn đứa bé trai là Lâm Chính Thần, con trai của Thiên Thiên và Lâm Phong.

"Sao rồi, chị muốn làm gì với người đàn bà đó và Lâm Phong?" Vừa ngồi xuống phòng khách Băng Tâm đã chủ động lên tiếng.

"Tất nhiên là trả lại tất cả những gì họ đã tặng chị rồi." Trên môi Thiên Thiên nở một nụ cười chua xót.

"Chị có cần em giúp đỡ không?" Nhìn vẻ mặt chị gái, Băng Tâm lại cảm thấy trái tim đau nhói.

Năm đó, chuyện cả nhà bị giết cô đã cố ý dấu Thiên Thiên để chị không phải đau lòng mà bây giờ lại phải đau khổ vì một người đàn ông. Hơn nữa, từ lúc đó cô cũng không cho Thiên Thiên tiếp xúc với hắc đạo, tìm mọi cách để chị có thể sống vui vẻ vậy mà giờ đây trên khuôn mặt chị lại chứa đầy đau khổ, hận thù. Có phải mình đã làm sai rồi không?

"Không cần, chị có thể tự lo liệu."

"Em muốn được xử lý người đàn bà đó." Giám làm Thiên Thiên ra nông nỗi này sao có thể chết dễ dàng được.

"Được, còn về phần Lâm Phong thì chị muốn tự mình kết thúc." Trong giọng nói mang theo sự kiên quyết chưa từng có

"Ok, em sẽ làm theo ý chị."

... ...... ......

Lúc này tại trụ sở Liệt Hỏa, Lăng Kiệt đang nghe báo cáo về việc tìm ra chiếc va li chứa những vụ làm ăn quan trọng có thể mang cho bang rất nhiều lợi ích.

"Lão đại, đã tìm được cái va li đó rồi. Nhưng mà chúng ta không thể mở ra được." Hàn Long một trong hai cánh tay của Lăng Kiệt đang báo cáo với anh

"Tìm người của tổ chức siêu trộm thử chưa?"

"Đã tìm rồi nhưng vẫn không có cách." Hàn Long chán nản nói

"Vậy cậu có nghĩ ra cách nào không?"

"Có, nhưng mà tôi muốn nghỉ phép một tuần." Hàn Long nhe nhởn nhìn lão đại nhà mình, lâu lâu mới có cơ hội sao có thể bỏ qua cho lão đại dễ dàng như thế được.

"Được tôi cho cậu nghỉ." Lăng Kiệt nhìn Hàn Long, cái tên này đúng thật là cơ hội mà, nhưng mà dù sao cũng đã vậy lâu rồi.

Hàn Long là thuộc hạ thân tín của Lăng Kiệt, trái với tính tình lạnh lùng của Bạch Long cậu ta lại rất chi là trẻ con, lúc nào cũng nhe nhởn. Hàn Phong cái tên này trái ngược hẳn với con người hắn, tất cả mọi người đều biết tính tình anh chàng này rất trẻ con, dễ nổi nóng. Đã có lần Bạch Long yêu cầu Hàn Long đổi tên thành Hỏa Long cho hợp.

"Tôi sẽ nhờ Lãnh Băng Tâm giúp còn vấn đề tiền bạc thì lão đại tự chịu." Hàn Long vừa nói vừa chạy thẳng ra khỏi phòng bỏ lại Lăng Kiệt còn chưa kịp phản ứng. Không thể đùa được đâu, giá tiền mà Băng Tâm lấy chắc chắn sẽ là cắt cổ đấy nha.

"Cậu có muốn gặp Lãnh Băng Tâm không?" Sau một lúc, Lăng Kiệt nhấc điện thoại gọi điện cho Lâm Phong

"Cô ấy ở chỗ nào." Phong sốt sắng hỏi

"Mình không biết nhưng mà Hàn Long vừa nói sẽ mời cô ta về giúp mình giải quyết một vấn đề."

"Thế công việc làm ở đâu?"

"Làm ở Liệt Hỏa, cậu mau tới đây đi." Nói xong thì Kiệt gác máy, trên môi xẹt qua nụ cười nhạt. Thật sự muốn xem thử Lãnh Băng Tâm này là thần thánh phương nào.
#7

on 09.08.15 23:08

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 6:

Băng Tâm cùng Thiên Thiên đang chơi đùa với Chính Thần thì đột nhiên đôi hoa tai của Tâm rung nhẹ. Cô dùng tay ấn vào hoa tai thì có âm thanh truyền đến.

"Chị hai, lâu quá không gặp em nhớ chị quá." Giọng nói vô lại của một người đàn ông truyền đến

"Sao rồi, nhớ chị lắm sao?" Hừ tên này gọi đến chắc chắn là có việc muốn nhờ, nếu đã vậy thì chị sẽ chơi đùa với chú một lát.

"Đúng vậy, chị dạo này có khỏe không?" Trời ạ, làm sao để nhờ được bà chị này đây? Hàn Long ở đầu bên kia than thở.

"Ồ, chị khỏe lắm chú không cần lo lắng. Nếu không có chuyện gì thì chị đi ngủ đây." Băng Tâm bắt ép kẻ ở đầu bên kia phải mở miệng nhờ.

"Chị ơi từ từ đã..." Hàn Long vội vàng nói

"Chú có để cho chị đi ngủ không đây." Băng Tâm vờ tức giận, từ trước đến nay ai chả biết cô gét nhất người bị người ta cản trở mình đi tìm chu công đánh cờ.

"Chị à..thật ra em có chuyện muốn nhờ." Hàn Long nuốt nước bọt, nếu không nhờ thì sẽ bị lão đại cắt cổ đấy.

"Chú sao, có chuyện gì?" Tâm đã biết mà vẫn giả ngu, muốn nhờ chị còn phải xem chú ra giá thế nào.

"Em nhờ chị mở một chiếc va li, giá cả Không thành vấn đề." Hàn Long đánh thẳng vào tâm lý mê tiền của ai đó

"Ok, giao dịch ở đâu?" Nếu đã hào phóng như vậy thì tội gì không làm

"Ở tổng bộ của Liệt Hỏa ạ."

"Ừ, tối chị qua." Không đợi bên kia trả lời Tâm đã tắt luôn thiết bị liên lạc.

Đôi hoa tai này là sản phẩm công nghệ cao do Băng Tâm tự mình làm ra, chiếc hoa tai này có chức năng liên lạc như điện thoại. Ngoài ra còn có thể ghi hình, cảm ứng các loại sóng siêu nhỏ của bom điều khiển từ xa, cảm ứng các loại chất nổ.....

Ngoài ra cô còn có một chiếc nhẫn, trong chiếc nhẫn có chứa một sợi dây làm bằng chất liệu đặc biệt, rất dẻo, khó gãy, đầu dây rất sắc nhọn được làm bằng kim cương. Sợi dây này chủ yếu là để giết người, đôi khi có thể làm chìa khóa khi đi ăn trộm.

Cô còn có chiếc vòng cổ được thiết kế rất đặc biệt, chỉ cần xoay tròn một vòng đã trở thành con dao sắc bén, mũi nhọn như tên, thành phi đao sắc bén..... Tóm lại là nó có thể trở thành vũ khí giết người rất đáng sợ.

Trên người Băng Tâm toàn là bảo bối mà ai cũng muốn có nhưng mà không thể lấy được.

Băng Tâm lôi máy tính ra, đôi tay lướt một tí trên màn hình đã hiện ra vị trí, sơ đồ chi tiết của Liệt Hỏa.

... ........

Lâm Phong, Lăng Kiệt ngồi ở trung tâm Liệt Hỏa chờ Băng Tâm tới, phía sau họ là Bạch Long cùng Hàn Long.

"Sao giờ cô ta vẫn chưa tới." Lăng Kiệt lên tiếng đánh tan sự yên lặng vốn có

"Lão đại cứ từ từ đi, chờ chị ấy tra xong vị trí của Liệt Hỏa chắc là phải mất nhiều thời gian." Hàn Long bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng

"Cái gì, cậu còn không nói địa chỉ cho cô ta biết." Khuôn mặt Lăng Kiệt trở nên lạnh băng.

"Tại chị ấy cúp máy trước khi tôi kịp nói rồi." Hàn Long vẫn cái bộ mặt nhe nhởn nhún vai nói

"Cậu còn...."

"Hàn Long, chú cũng thật quá xem thường chị rồi." Một cô gái bước vào đánh gãy lời nói của Lăng Kiệt

"Chào." Băng Tâm quét quanh căn phòng, cả người đột nhiên lạnh như băng, miệng phun ra một chữ. Không quan tâm đến bất kỳ ai cô trực tiếp ngồi xuống ghế.

"Cô là Lãnh Băng Tâm." Đánh giá người vừa mới vào, đôi mắt to tròn trong như đáy biển sâu. Lông mi cong vút, lông sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng..... Thật sự là khuôn mặt của thiên thần. Dáng người thì ngực lớn, eo thon, mông cong, đôi chân thon dài, làn da trắng muốt nõn nà, mịn màng.... Thực sự là dáng người này còn đẹp hơn cả người mẫu

Lăng Kiệt nhìn cô, trong lòng ạnh khộng khỏi rủa thầm thật sự là người đàn bà này con mẹ nó đẹp quá (sorry mọi người, vì hoàn cảnh bắt buộc nên ta để cho anh Kiệt văng tục.)

"Phải, Hàn Long nói là có thể trả số tiền tôi yêu cầu phải không." Băng Tâm trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

"Đúng vậy, cô muốn bao nhiêu." Thấy cô đi thẳng vào vấn đề, Lăng Kiệt cũng nói thẳng luôn

"5 tỷ." Đáng nhẽ cũng không lấy giá đắt nhưng vì có tên Lâm Phong chướng mắt ngồi đây nên tâm trạng của cô không tốt, đòi giá cao

"Được." Giá rẻ vậy mà tên Hàn Long kia bảo đắt

"Lão đại, là 5 tỷ đô đấy khụ khụ." Hàn Long phía sau nói xong thì ho nhẹ hai tiếng, lão đại sao tưởng bở vậy chứ

"Thành giao, mang đồ ra đây tôi mở. Hàn Long, chú chuyển tiền vào tài khoản cho chị." Băng Tâm không để Lăng Kiệt hối hận đã nói

Chiếc va li được mang ra, Lãnh Băng Tâm dùng sợi dây trong nhẫn xoay vài vòng chiếc va li đã tự động "cạch" một tiếng. Tiếp theo cô lấy một chất lỏng đổ vào chỗ mở bằng dấu vân tay, chiếc va li lại "cạch" tiếng thứ hai. Lúc này chiêc va li đã bung ra hẳn, bên trong là một chiếc máy tính

"Nếu muốn giải mã chiếc máy tính này nhanh nhất tôi có thể làm." Chợt nảy ra một ý nghĩ, Băng Tâm nói với Lăng Kiệt

"Cô muốn bao nhiêu."

"Tôi có thể giải mã chiếc máy tính này cũng như không lấy tiền mở khóa chiếc va li này. Nhưng tôi muốn mượn một người của anh ta." Băng Tâm nở nụ cười rét lạnh chỉ tay về hướng Lâm Phong

"Tiện thể cũng nói cho anh biết, chiếc máy tính này căn bản chỉ mình tôi và chủ nó mới có thể mở được thôi." Tâm bổ sung thêm

"Ý cô là gì?"

"Đây là sản phẩm tối tân nhất của giới máy tính hiện nay, chỉ cần mở sai mật mã toàn bộ dữ liệu bên trong sẽ bị phá hủy. Hơn nữa toàn bộ các hắc cơ hàng đầu thế giới đều không mở được."

"Vậy cô muốn người nào." Lăng Kiệt đã được nghe qua về Băng Tâm nên cũng tin vào lời cô nói, một phần khác là bởi vì cô đã mở được chiếc va li ra trong khi tất cả mọi người đều bó tay

"Ảnh, sát thủ nữ duy nhất của anh ta." Tâm gằn từng chữ một nhìn Lâm Phong.

"Tại sao lại là cô ấy." Lâm Phong đang yên lặng đột nhiên lên tiếng

"Anh không đồng ý, cũng phải thôi cô ta đang mang thai con anh mà." Băng Tâm cười mà nhiệt độ xung quanh lại giảm xuống tới mức đáng sợ

Lời cô vừa nói ra không những làm cho Lăng Kiệt, Bạch Long, Hàn Long ngạc nhiên mà cũng làm Lâm Phong chấn kinh
#8

on 09.08.15 23:09

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 7:

"Thế nào, sợ tôi giết cô ta à?" Nhìn vẻ mặt Lâm Phong, cơn giận trong Tâm tăng lên, cô nhếch môi cười nhạt.

"Không phải vậy, nhưng mà cô ấy nói không muốn gặp ai." Vẻ mặt Lâm Phong lộ rõ sự khó xử, tuy cái thai đó là ngoài ý muốn nhưng cũng không thể chối bỏ trách nhiệm được, anh không cho phép mình làm vậy.

"Vậy thì cái đó, cả đời này cũng đừng mong mở ra." Nụ cười trên môi ngày càng lạnh lẽo, Băng Tâm chỉ tay về phía cái máy tính.

"Phong cậu hãy gọi Ảnh đến đây đi." Lăng Kiệt lên tiếng, anh không tin tình cảm anh em bao nhiêu năm lại không bằng một người đàn bà.

"Kiệt cậu...."

"Yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ không giết cô ta." Tâm mở miệng đánh gãy lời nói của Lâm Phong, muốn chết cũng đâu có dễ như vậy

"Được anh sẽ gọi cô ấy đến." Tuy còn hơi lưỡng lự nhưng mà Băng Tâm đã nói vậy thì chắc chắn Ảnh sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng.

"Không cần nói là có tôi ở đây." Băng Tâm nói thêm, nếu để cô ta biết mình ở đây thì làm sao mà giám tới chứ.

"Ừ anh biết rồi." Nói rồi Lâm Phong gọi điện cho Ảnh tới.

Vừa nhận được điện thoại, trong lòng Ảnh vui không sao tả xiết, nếu thật sự có thể đến gặp Lăng Kiệt vậy thì vị trí nữ chủ nhân nhà họ Lâm chắc chắn vào tay mình rồi. Nghĩ vậy, trong lòng cô ta rất vui vẻ mà đi thật nhanh đến tổng bộ của Liệt Hỏa.

"Anh tìm em có việc gì sao?" Vừa mở cửa đi vào, Ảnh đã tươi cười hỏi Lâm Phong

"Để cho cô gặp một người quen cũ." Băng Tâm ngồi quay lưng về phía cô ta nói ra, giọng điệu càng lạnh nhạt hơn nữa

Nghe thấy giọng nói có vẻ quen khiến người Ảnh run lên, cô ta không tự chủ mà nắm chặt tay. Nhưng nghĩ đến chuyện năm đó cô ta có thể chắc chắn là hai người phụ nữ kia đã chết nên không cần tự dọa mình, chỉ là giọng nói giống nhau thôi mà.

"Tôi quanh năm chỉ ở cạnh Phong thì sao có thể quen ai được chứ?" Ảnh tự mình gọi thân mật như vậy khiến Lâm Phong không khỏi nhíu mày, đang muốn nói thì đã thấy Băng Tâm lên tiếng

"Phong, Phong.... Nghe thân mật quá nhỉ. Thật là buồn nôn." Tâm cười tớ vô cùng vui vẻ, miệng lại phun ra một câu khiến mặt mày Ảnh đen xì.

"Cô là ai mà giám nói như vậy chứ?" Khuôn mặt Ảnh đỏ bừng vì tức giận, tay nắm chặt vào nhau, móng tay gim sâu vào lòng bàn tay.

"Là LÃNH BĂNG TÂM." Tâm nhả ra từng chữ một, bắt đầu quay ghế lại

Nghe thấy cái tên đáng sợ đó cùng với khuôn mặt kia làm Ảnh sợ đến run rẩy, lập tức quay người bỏ chạy.

"Muốn chạy, đâu có dễ dàng như thế." Tâm nhếch môi cười, sợi dây từ trong chiếc nhẫn lập tức lao thẳng về phía người đang chạy.

Sợi dây quấn quanh chân làm cô ta ngã xuống sàn, cổ chân chảy máu đầm đìa, rút một chiếc phi đao ném thẳng về phía Tâm. Nhìn động tác của cô ta, Băng Tâm cười lạnh lắc mình một cái làm chiếc phi đao cắm thẳng vào tường.

Sợi dây ở chiếc nhẫn lập tức thu về sau đó lại phóng thẳng đến cắt đứt gân tay, gân chân còn lại của Ảnh.

"Phong cứu em." Ảnh quẫn bách cầu cứu

"Buông cô ấy ra." Lâm Phong vừa nói vừa rút súng ra nhưng không ngờ đã có một viên đạn bay tới gim thẳng vào cánh tay khiến anh không cử động được. Tâm nhàn nhã cầm súng cười nhạt, muốn đấu với cô ư vẫn chưa đủ tuổi đâu

Người của Lăng Kiệt ở bên ngoài nghe thấy tiếng súng vừa xông vào đã bị Tâm đánh tơi tả. Cô xoay vòng cổ thành một chiếc dao găm, dùng tốc độ nhanh và chuẩn xác nhất cứa thẳng vào cổ họ, một kích lấy mạng.

Lăng Kiệt lúc này mới kịp phản ứng, đang định tiến lên thì bị Hàn Long giữ lại.

"Lão đại, người không lên chống đối chị ấy lúc này." Hàn Long lắc đầu, hiện tại có thể thấy được tâm trạng của chị Tâm rất là không tốt đi, lão đại mà lên thì chưa chắc đã thắng được

"Con mẹ nó, cô ta đang giết người của chúng ta." Bạch Long bực mình định tiến lên thì cũng bị cản lại.

"Nếu muốn tốt cho Liệt Hỏa thì đứng yên đó cho tôi." Con ngươi Hàn Long đỏ ngầu, giọng nói trở lên rét lạnh, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm nay cậu tức giận.

Lăng Kiệt và Bạch Long đều biết đây là biểu hiện của Hàn Long lúc đang giận dữ vô cùng, hai người đều đành đứng yên một bên.

Đánh xong một loại thuộc hạ của Lăng Kiệt quay lại đã thấy Lâm Phong tiến sát tới chỗ Ảnh, cơn giận trong lòng Băng Tâm dâng lên, lập tức rút súng ra.

"Nếu muốn cô ta chết thì tiến thêm bước nữa." Giọng nói lạnh băng vang lên khiến Lâm Phong không giám bước tiếp.

"Mấy đứa vào mang cô ta đi." Tâm lớn giọng nói, từ cửa sổ có 4 bóng đen lập tức nhảy vào mang Ảnh đi

"Băng Tâm rốt cuộc cô muốn làm gì, cô đã hứa sẽ không giết Ảnh mà." Lâm Phong tức giận quát lớn, mặc kệ cánh tay đang chảy máu.

"Tôi hứa là sẽ không giết cô ta. Nhưng sẽ khiến cô ta sống không bằng chết, hơn nữa đứa bé trong bụng cô ta tôi cũng không để cho nó ra đời." Tâm nở nụ cười chói mắt, đã bắt được kẻ 1 năm trước hãm hại chị em mình, tâm tình cô rất vui vẻ.

"Cô...." Lâm Phong giận dữ tới run người

"Vì một người đàn bà mà lo lắng thành cái dạng này, thật đúng là không có tiền đồ phải không con trai." Tâm khoanh tay trước ngực nhìn ra phía cửa

"Sao mẹ biết con ở đây." Tiểu Chính Thần mặt buồn thiu đi từ ngoài cửa vào, nó thật sự muốn ngửa đầu lên trời hỏi rằng tại sao mình lại bị phát hiện cơ chứ.

"Lần này trở về tốt hơn hết là giải thích rõ ràng cho mẹ nghe biết chưa."

"Dạ con biết rồi." Nghe vậy cậu bé lập tức tươi cười, chỉ cần về nhà là có cách làm mẹ hết giận thôi mà.

"Ra đây mẹ bế con về nào." Nhìn sàn nhà dính đầy máu, Tâm dang tay ra Chính Thần lập tức nhào vào lòng cô.

"Chính Thần..." Lâm Phong lẩm bẩm trong miệng, khi anh chưa kịp nói gì đã thấy Băng Tâm chuẩn bị đưa thằng bé rời đi

"Cô muốn mang thằng bé đi đâu." Lâm Phong tiến lên muốn dành lại đứa bé nhưng Băng Tâm đã tránh thoát được.

"Tất nhiên là mang nó đi để nó vĩnh viễn không gặp lại anh rồi." Tâm nhìn thẳng vào Phong

"Thằng bé là con trai tôi."

"Con trai, con có cha không?" Tâm nhìn đứa trẻ đang nằm yên trong ngực

"Không có, con chỉ có mẹ thôi." Giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên

"Lát nữa tôi sẽ giải mã máy tính kia từ chỗ tôi, tổn thất hôm nay, sau này tôi sẽ giúp đỡ các người một việc khác." Tâm quay lại nói với Lăng Kiệt

"Còn về chuyện của người đàn bà kia, sau này anh cũng đừng mong gặp lại cô ta nữa." Băng Tâm nhìn Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng

"Cô muốn thế nào, Thiên Thiên đâu? Tôi muốn gặp cô ấy."

"Muốn gặp chị tôi sao, đừng mơ." Nhắc đến Thiên Thiên, Tâm vô cùng tức giận lập tức xoay người rời đi.

"Lần này chúng ta được lợi lớn rồi." Hàn Long vui vẻ mặc kệ đám thuộc hạ bị Băng Tâm giết

"Lợi cái đầu cậu, không thấy chúng ta tổn thất nhiều người như vậy à." Bạch Long điên tiết vỗ thật mạnh vào đầu Hàn Long

"Cậu cứ tin tôi đi, có được một lần giúp đỡ của Lãnh Băng Tâm là điều mà không ít người mong muốn đâu. Chúng ta thực sự là quá may mắn rồi." Hàn Long vẫn một bộ dạng bất cần nói.

"Lâm thiếu, mong anh sau này từ bảo trọng. 1 năm trước là anh có lỗi với chị Thiên Thiên, bây giờ là lúc phải trả lại tất cả rồi." Hà Long bỏ lại một câu rồi chạy ra cửa muốn rời đi.

"Cậu có ý gì?" Lâm Phong nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Hàn Long

"Rất nhanh thôi anh sẽ biết." Hàn Long cười lớn mà rời đi 

"Gọi người vào thu dọn mớ hỗn độn này đi." Lăng Kiệt lạnh giọng phân phó, cái người đàn bà này đúng thật là đáng chết mà. Đây là lần thứ hai anh bị cô ta chọc tức rồi, nếu như không mở được chiếc máy tính đó nhất định sẽ mang cô ta băm thành trăm mảnh.

"Cậu cũng mau về băng bó đi." Lăng Kiệt nhìn Lâm Phong ngơ ngác một bên mà ra lệnh đuổi khách.
#9

on 09.08.15 23:09

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 8:

"Con trai, con tự giải thích với mẹ con nha, mẹ phải về đây." Sau khi đỗ xe trước cửa nhà Thiên Thiên, Băng Tâm cười dịu dàng xoa đầu Chính Thần.

"Mẹ, hay là con qua nhà mẹ ngủ." Chính Thần cười nịnh nọt, giờ mà về không bị mẹ yêu cho một trận mới là lạ.

"Mẹ rất thông cảm với con, nhưng mà đã là đàn ông thì phải chịu trách nhiệm về việc mình làm con ạ." Băng Tâm nghiêm túc giáo huấn con trai

"Mẹ à con vẫn là đứa trẻ 5 tuổi." Đôi mắt trẻ con long lanh nhìn vào Tâm như đang cầu cứu vậy

"Mẹ biết là con có cách mà." Tâm xem thường ánh mắt kia tươi cười mà nói, với sự thông minh của Chính Thần mà không có cách mới lạ.

"Hay mẹ vào cùng con." Trong mắt Chính Thần lộ ra tia giảo hoạt

"Con yêu tự bảo trọng đi, mẹ còn phải làm việc cho người ta nữa, vừa rồi con cũng thấy mà." Băng Tâm nhún vai, tuy Chính Thần là tiểu thiên tài nhưng cũng không thể đấu lại cô được

"Thôi được rồi, con sẽ vì nghĩa diệt thân. Nếu con mà có mệnh hệ nào mẹ nhớ phải tự bảo trọng đấy nhé." Khuôn mặt nhỏ bé của tiểu Chính Thần tràn đầy bi thương bước xuống xe.

"Ha ha ha, tên nhóc con này đúng là nhiều trò mẹ con thương con như vậy chắc chắn con sẽ bình an thôi." Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cháu trai đi vào nhà, Băng Tâm cười đến vui vẻ. Không biết đã bao lâu rồi cô mới cười thật tâm như vậy.

"Bây giờ phải đi đòi nợ thôi." Cười xong Băng Tâm ủê oải phóng xe rời đi

... ...... .......

Trong một căn phòng trống không, Ảnh bị treo trên tường tất cả tay chân đều bị gim vào tường. Máu trên người cô ta vẫn lách tách rơi xuống từng giọt một, khuôn mặt lúc này cũng đã trở nên tái nhợt, gần như không còn sức sống

"Cảm giác thế nào?" Tâm mở cửa vào phòng dựa vào một chiếc bàn đối diện cười vui vẻ, hai tay khoanh trước ngực nhìn cô ta

"Không tệ, rốt cuộc mày muốn gì." Khuôn mặt Ảnh tái nhợt tràn đầy phẫn nộ, cảnh giác nhìn người con gái trước mặt.

"Không sao tao sẽ từ từ chơi với mày." Băng Tâm nở nụ cười rét lạnh tiến đến đạp thẳng vào bụng cô ta một cái.

"Á á á, đừng như vậy xin cô tha cho con tôi." Cảm giác đau đớn từ bụng truyền đến khiến Ảnh phải kêu ra tiếng. Cô ta vô lực cầu khẩn Tâm tha cho, là một người mẹ cô không thể để đứa bé trong bụng xảy ra chuyện gì được.

"1 năm trước tôi và chị tôi cũng đã cầu xin cô nhưng cô có tha cho chúng tôi không?" Tâm dùng tay nâng cằm Ảnh lên ép cô ta phải nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của mình, trên môi nhếch lên nụ cười ác quỷ

"Tôi biết lúc đó tôi sai rồi, xin cô tha cho đứa con trong bụng tôi nó không có tội gì mà." Nhìn ánh mắt Tâm, Ảnh khẩn khoản cầu xin cho dù là biết sẽ không có hi vọng.

"Cô biết sai thì cháu tôi cũng đã chết rồi, cô nghĩ tôi có thể để đứa trẻ này sống sót sao? Đúng thật là ngây thơ." Băng Tâm lạnh lùng dùng đầu gối đạp thẳng vào bụng cô ta.

"Á á, cô..giết...chết tôi đi." Ảnh thở không ra hơi nói, cơn đau từ bụng truyền đến ngày càng tăng, máu đã chảy dọc theo chân cô ta xuống nền nhà trắng tinh

"Muốn chết, đâu có dễ dàng như vậy. Tôi sẽ khiến cho cô nếm trải mùi vị muốn sống không được muốn chết không xong." Tâm cười lạnh, tay lại đấm một phát nữa vào bụng cô ta.

"Á...á...á." Khắp phòng vang vọng tiếng kêu thê lương của Ảnh

"Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô chết đâu." Nhìn thấy Ảnh đau đến sắp ngất đi, máu lại không ngừng chảy xuống chân. Tâm cũng chỉ nhàn nhạt nói

"Vào đi." Băng Tâm nhìn ra ngoài cửa

"Chủ nhân có gì phân phó." Một người đàn ông mặc đồ đen bước vào cung kính nhìn Tâm

"Lấy đứa bé trong bụng cô ta ra, cắt lưỡi, chặt hết tay chân đi. Mà nhất định phải để cô ta sống sót." Tâm lạnh lùng lên tiếng

"Dạ." Nghe xong lời cô nói, cả thân thể người áo đen run lên, chủ nhân cũng ác độc quá đi.

"Sau khi cô ta tỉnh thì cho người đến thông báo với tôi, chỉ cần bấm chuông cửa ba lần là được rồi

"Dạ, nhưng tại sao phải để cô ta sống ạ?" Người đàn ông mạnh dạn lên tiếng hỏi

"Chuyện này cậu không cần biết, đứa bé trong bụng cô ta thì hãy đem đi chôn đi." Tâm nói rồi bỏ đi

Người áo đen bắt đầu làm theo sự phân phó của Lãnh Băng Tâm, cậu ta cũng không muốn mình là người tiếp theo sẽ có kết cục như vậy nên phải hết sức cẩn trọng.

... .........

Ra khỏi căn phòng đó, Lãnh Băng Tâm đi thẳng về phía một căn phòng ở cuối hành lang.

Vừa vào phòng cô đã lôi máy tính ra, đôi tay không ngừng gõ trên bàn phím một lúc lâu. Cuối cùng chỉ nghe "tạch" một tiếng cô gõ phím enter sau đó bấm vào hoa tai một cái.

"Chị đã giải mã xong rồi chú vào thử xem."

"Được rồi chị ạ." Ở đầu bên kia sau khi thấy đã có thể vào được máy tính, Hàn Long tươi cười nói

"Ừ thế là được rồi, chị đi ngủ đây bye."

"Chúc chị ngủ ngon." Hàn Long hí hửng nói

Tắt máy tính đi, Tâm bóp trán đi đến giường và nằm thẳng lên đó, đôi mắt lim dim bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đây là phòng nghỉ của cô cạnh nơi tra tấn nên không ai có thể vào, cũng không ai giám vào nên cô mới có thể bình tĩnh nhắm mắt mà ngủ.
#10

on 09.08.15 23:10

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://www.tuoitrevn.net/f27-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 9:

"Chủ nhân, toàn bộ việc cô dặn dò đã được làm xong." Người mặc áo đen đứng ngoài cửa phòng báo cáo

"Cô ta đã tỉnh chưa?" Tâm hỏi

"Đã tỉnh."

"Được rồi, lát nữa tôi sẽ qua đó nhớ trông chừng cô ta cho cẩn thận." Nghĩ tới vẻ mặt đau khổ của người đàn bà kia Tâm cảm thấy tâm trạng không tệ

"Vâng." Nói rồi người đàn ông đi thẳng về canh giữ Ảnh

Trong phòng Tâm tắm rửa sạch sẽ mặc lên mình bộ váy đỏ quây ngực bó sát lấy từng đường cong trên cơ thể. Chiếc váy chỉ dài gần đến đầu gối để lộ ra một phần cặp đùi trắng muốt và đôi chân thon gọn, chân đi một đôi dép cao được thiết kế đặc biệt có đế chứa chất độc chết người.

Mái tóc dài tùy ý thả ra khuôn mặt không trang điểm nhưng cũng khiến người ta say lòng. Đồ trang sức vẫn là những vũ khí quen thuộc mà lại đẹp mắt, mang theo một chiếc túi xách hàng hiệu khiến cô dường như trở thành một tiểu thư ăn chơi chứ không phải sát thủ máu lạnh.

Tâm ra khỏi phòng thì đi đến thẳng chỗ Ảnh đang bị giam giữ. Nhìn một người bị mất hết tay chân, khuôn mặt tái nhợt quả đúng là bi thảm

"Chậc chậc, không hổ danh là một sát thủ hàng đầu mới đấy mà đã tỉnh lại rồi." Băng Tâm an nhàn đi đến gần giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống châm chọc Ảnh

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy, hãy để hơi sức mà tới "Thiên Đường" vui chơi đi." Thấy Ảnh trừng mắt nhìn mình Tâm nhíu mày nói

"À mà cô còn chưa biết nơi đó thế nào phải không? Để tôi nói cho cô biết nhé." Tâm nở nụ cười quỷ dị kéo một chiếc ghế ngồi xuống rồi bắt chéo chân bắt đầu bài giảng.

"Thiên Đường là một trung tâm nghiên cứu do tôi tốn rất nhiều kinh phí để tạo nên.

Nơi này chuyên nghiên cứu các loại vũ khí, thuốc mê, các loại độc đối với cơ thể và thần kinh....

Thiên Đường này là một nơi rất tuyệt vời, tôi sẽ để cô đến đó làm thí nghiệm với một vài loại độc mới nghiên cứu.

Tôi đảm bảo cô sẽ rất thoải mái bye bye." Giảng một tràng dài xong Băng Tâm đứng lên bước ra khỏi phòng bỏ lại khuôn mặt ngày càng tái nhợt vì sợ của Ảnh.

"Đưa cô ta đến Thiên Đường." Ra khỏi phòng Băng Tâm nói với người canh giữ ở cửa

"Vâng, đưa cô ta đến đó làm gì ạ?" Người đàn ông cúi đầu hỏi

"Cứ bảo với người ở đấy để cô ta làm mẫu thí nghiệm sống, không được để cô ta chết. Tiện thể dạn họ "chăm sóc" cô ta thật tốt cho tôi, nói tôi muốn cô ta sống không bằng chết." Lãnh Băng Tâm lạnh giọng phân phó

"Thuộc hạ đã hiểu."

"Nói mọi người sau này cứ gọi tôi chị hai là được rồi." Mấy cái kiểu xưng hô này đúng thật là rắc rối

"Vâng, chị hai." Người đàn ông cúi đầu nhìn bóng dáng Tâm đã đi xa

Tâm tình rất vui nên Tâm quyết định đến một nhà hàng mà mình biết ăn, đây là nơi trú ẩn của đầu bếp hàng đầu thế giới hiện nay do cô vô tình phát hiện.

... ...... ....

"Lão đại, 10 phút nữa chúng ta có cuộc gặp với kẻ chống đối chúng ta ở một địa bàn." Bạch Long báo cáo với Lăng Kiệt

"Đi thôi." Nói xong anh đứng dậy cùng Hàn Long, Bạch Long đi tới chỗ hẹn

"Lão đại lần này thật sự không phải tôi cố ý." Người đàn ông tầm 40 tuổi cúi đầu trước Lăng Kiệt trong một nhà hàng

Phía sau ông ta có 4 thuộc hạ, còn Lăng Kiệt ở phía đối diện chỉ có một mình đang ngồi và Hàn Long, Bạch Long thì ngồi ở bàn ngay phía sau anh

"Thật sự là không cố ý." Lăng Kiệt nhướn mày dùng ánh mắt sắc bén nhìn người đàn ông.

"Đúng vậy đúng vậy." Người đàn ông nói, bàn tay đã sớm đổ đầy mồ hôi

"Cho dù có có cố ý hay không thì cũng không thể tha thứ được." Kiệt lạnh lùng phun ra mấy từ

"Lăng Kiệt cậu....." Người đàn ông tức giận tay vừa chạm đến chiếc đồng hồ mạ vàng ở cổ tay thì lời nói và hành động đều bị đánh gãy

"Anh yêu đang bàn chuyện gì vậy?" Một cách tay trắng noãn vòng ra trước ngực Lăng Kiệt

"Khụ khụ khụ." Hàn Long đang uống nước thì phụt hết ra ngoài rồi ho sặc sụa

Bạch Long thì khó có thể tin được cảnh tượng trước mặt mà lấy tay véo mình một cái, quả thật là có đau.

Ở phía bên kia cả người đàn ông và những thuộc hạ phía sau đã sớm đứng như tượng đá, mắt trợn tròn, miệng há hốc cằm như sắp rơi ra đến nơi.

"Nếu không muốn chết thì phối hợp chút đi." Trong lúc cả người Lăng Kiệt cứng ngắc thì một giọng nói vang bên tai

Dựa vào trí nhớ của mình Lăng Kiệt nhận ra giọng nói này là của Lãnh Băng Tâm.

Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết

2T Ads

Vừa cập nhật