Tự truyện (Không Biết đặt tên là gì)

#51

on 07.06.15 6:48

Chuchau

Thành viên Lòng Cốt

Thành viên Lòng Cốt
@Hàn Thiên Hành truyện của ông giống tác phẩm văn học Hà Nội những năm kháng chiến lối hàng văn tỉ mỉ, mộc mạc đọc hoài không chán
#52

on 08.06.15 18:00

Nhungs2

Thiên sứ 2T : cấp 1
http://www.teenvi.com/f148-forum
Thiên sứ 2T : cấp 1
Up đi anh Hành


:@@:  Các bạn trẻ hãy cùng nhau chấp hành tốt Quy định của Diễn đàn Tuổi trẻ VN nhé :camnang: 
.....................................................
#53

on 08.06.15 20:47

Thùy Hân

Thành viên Lòng Cốt
http://www.teenvi.com
Thành viên Lòng Cốt
Đọc truyện do anh chị Teenvi sáng tác còn hay hơn đọc tác phẩm văn học ^_^
#54

on 08.06.15 22:15

Nhungs2

Thiên sứ 2T : cấp 1
http://www.teenvi.com/f148-forum
Thiên sứ 2T : cấp 1
Do bồ có thành kiến với văn học thui, văn học sâu sắc từ 1 tác phẩm có thể đi sâu phân tích thành nhiều chủ đề khác nhau, thú vị hấp dẫn độc giả :tucgian:


:@@:  Các bạn trẻ hãy cùng nhau chấp hành tốt Quy định của Diễn đàn Tuổi trẻ VN nhé :camnang: 
.....................................................
#55

on 09.06.15 16:43

Hàn Thiên Hành

Thành viên Lòng Cốt
https://www.facebook.com/hanthienhanh
Thành viên Lòng Cốt
Chương 3 – Cái Tết đáng nhớ.
3h chiều anh thức dậy không thấy thằng Út đâu cả. Anh đang muốn hỏi nó xem đường đỏ viên nhỏ để đâu nhưng không thấy, đang cần để làm bánh trôi nước nhưng không thấy thằng Út để hỏi. Mà cũng chiều rồi không làm gì sẽ không kịp cực chẳng đã anh phải tự tìm lấy thôi, Một lúc tìm kiếm cuối cùng anh cũng tìm ra vị trí để lọ đường đỏ viên nhỏ để làm bánh. Anh đem bột đã chuẩn bị sẵn từ lúc trưa ra cho bột vào một chiếc khăn dày, buộc túm lại, treo lên để bột róc nước.
Sau 1 tiếng anh mở khăn ra kiểm tra thấy bột mịn, róc nước, không dính tay vậy là bột đã đã có thể bắt đầu làm bánh trôi! 4h chiều Mẹ nó và nó chắc cũng sắp về rồi phải làm nhanh cho kịp… Những chiếc bánh được nặn vô cùng khéo léo qua bàn tay của anh. Dần dần những chiếc bánh đã đầy một cái đĩa lớn. Phần bột còn lại anh để lại để làm chè sôi nước.
Nhưng khó khăn lại đến với anh nhóm bếp củi trước giờ anh chưa làm cái này đâu. Nào là rơm, củi to nhỏ anh nhét hết vào trong bếp anh cứ lúng ta lúng túng làm sao để nhóm được bếp lên. 15p sau mãi không cháy được khói thì liên tục nghi ngút bay ra. Người ngoài nhìn vào còn tưởng là cháy nhà.
Trên đường về nhà Mẹ và nó nhìn thấy có khói bốc ra từ nhà mình hốt hoảng chạy về xem sự thể thế nào. Vào đến sân mẹ nó gọi
-         Út ơi! Con đâu rồi sao nhà của lại khói bay mù mịt không thế này. Út ơi!
Anh với đôi mắt cay xè từ trong bếp đi ra
-         Cháu đây bác ạ! Cháu đang nhóm bếp mà mãi không làm được nên nó khói thế đấy bác ạ.
Nó thì được một phen cười vỡ bụng khi nhìn thấy cái mặt nhọ đen của anh nhìn không khác gì con mèo cả.
-         Anh làm gì mà mặt mày lại thành ra thế kia thế. Không nhóm được sao anh không nhờ Út nó nhóm giùm cho.
-         Anh đáp: Anh dậy đã không thấy nó đâu cả. Anh đang nhóm bếp luộc bánh mà mãi không làm được.
-         Mẹ nó ngắt ngang: Thôi con vào phụ cậu ấy nhóm bếp đi. Cháu cần gì thì bảo con bé H nó làm cho nhé. Bác vào phòng nghỉ một tý. Khi nào ăn cơm thì gọi Mẹ nha con, Mẹ thấy hơi mệt, Mẹ vào trong nhỉ tý.
Nó vâng lời đưa nguyên chồng lá dong cắt bên nhà Dì Sáu đưa cho anh.
-         Anh cầm lấy đem ra giếng rửa giùm em, tiện thể rửa mặt luôn đi, nhìn mặt anh em không nhịn được cười luôn ý. Hỳ hỳ
-         Anh nhăn mặt nhìn nó cười chế giễu mà anh thấy quê quá độ. Anh cũng chỉ muốn làm bánh cho em và cả nhà cùng ăn thôi mà. Tại trước giờ anh không nhóm bếp củi bao giờ cả.
-         Thôi được rồi em cười anh nữa. Giờ anh nhóm bếp để làm gì nè! Để em làm giúp cho. Anh như thế là mất điểm trước mẹ em rồi đấy. Lần sau phải cẩn thận chứ không sau này mẹ không cho mình lấy nhau đâu anh.
-         Anh xịu mặt: Anh nhớ rồi! Em nhóm bếp đun cái nồi nước giùm anh nhé. Đang cầm để luộc bánh trôi nước, cũng may là bánh trôi nước anh để trên nhà chứ chưa mang xuống bếp không thì nãy giờ nó ám khói hết rồi.
-         Nó cười típ mắt. Công nhận anh vẫn còn cẩn thận chứ không lại hỏng hết thì lại làm mất công mất sức. Thôi anh ra giếng rửa tay chân đi, nhớ rửa sạch lá giong giùm em. Lát em mang có rổ ra em kiểm tra đấy.
Anh nhanh chóng đi ra giếng rửa mặt, từng chiếc lá giong được anh rửa một cách tỉ mỉ. Lúc này ở nhà chắc Mẹ anh cũng đang chuẩn bị để mai gói bánh chưng rồi. Lúc trước nghe nó nói mai thịt heo. Hồi ở nhà anh luôn tìm cách để tranh cái đuôi của con heo với lũ con nít hàng xóm. Nghĩ cũng ngộ nhưng anh thích thế. Nhưng chả bao giờ tranh được với tụi nó nhưng anh vẫn thích tranh giành như thế.
-         Nó bước từ bếp ra cầm theo cái rổ to vừa bước lại gần anh cười hiền hòa. Anh ngốc quá sao nhét nhiều rơm với củi to và như thế sao mà cháy được phải làm từ từ chứ. Nhét củi nhỏ vào thôi rồi lấy rơm đốt là nó sẽ cháy.
-         Anh đáp: Anh có biết đâu, nhà anh dùng bếp ga nên anh không biết làm mấy cái này. Song bánh trôi rồi mình làm chè sôi nước em nhé!
-         Nó ngạc nhiên: Hôm nay là ngày gì mà anh làm mấy cái món này thế, em còn thấy trong lu nước có mấy con cá lóc nữa nè.
-         Anh đáp: Thì anh muốn làm cho em với cả nhà ăn thôi. Cả nhà đoàn tụ anh bánh trôi nước là hạnh phúc lắm rồi con gì nữa. Còn cá lóc đó út nó bắt vể nướng đó em. Lát anh bánh tráng cuốn cái đó.
Nó hơi nhăn mặt vì câu nói cả nhà đoàn tụ đã từ lâu rồi ba nó cũng không còn có mặt trong ngôi nhà này nữa làm sao gọi là đoàn tụ được. Nó cũng không quên buông lời chọc gẹo bỏ quên câu nói cả nhà đoàn tụ của anh.
-         Ái chà hai anh em ở nhà cũng ăn chơi quá ha! Nướng cá ăn luôn, anh có uống rượu không thế.
-         Anh đáp ngay: Em hiểu anh mà, có bao giờ anh uống đâu, út nó làm thì anh chỉ biết ăn thôi.
-         Nó lắc đầu hối anh… Thôi rửa nhanh rồi vào đi anh. Cũng sắp tối rồi làm nhanh còn nấu chè nữa chứ.
Thằng Út bước vào tới sân vác theo hai cây chuối to. Đặt 2 cây chuối xuống đi ra giếng rửa tay chân đã thấy anh vs chị đang ngồi rửa lá dong.
-         Ủa Hai với Mẹ đã về rồi hả? Mẹ đâu rồi 2.
Thấy thằng út nó nhăn mặt, Đi chơi mà không nói một tiếng, để anh phải làm một mình. Lỡ may có cháy nhà thì không biết hậu quả ra sao.
-         Út đi đâu mà không có ở nhà vậy, có biết tý nữa là có chuyện rồi không?
-         Thằng Út lo lắng hỏi: Ủa có chuyện gì vậy 2?
-         Út đi đâu về thế, lúc út đi anh H ở nhà nhóm bếp một mình tý nữa là cháy nhà út có biết không?
-         Út dậy thấy Anh H còn đang ngủ nên Út không dám gọi.  Út ra ngoài chặt ít cây chuối về băm cho lợn mà.
-         Anh nhắc khéo: Thôi em, trời cũng tối rồi Út nó không có lỗi gì mà. Em vào bếp xem nồi nước đã sôi chưa? Ngoài này để anh làm cho.
Anh quay sang bên thằng Út nói:
-         Em cũng vào rửa tay châm đi rồi nướng cá đi rồi ăn tối cũng muộn rồi đấy. Sáng mai chắc phải dậy sớm thịt heo đấy. Anh không giúp được mấy việc sát sinh đâu.
Nó lẳng lặng đi vào bếp không quên nhắc thằng Út
-         Lần sau út đi đâu cũng nên báo lại cho Anh H biết nhé. Chị xin lỗi vì đã nặng lời với Út.
-         Út xịu mặt. Út xin lỗi 2.
-         Anh đáp thôi làm nhanh còn ăn cơm em ơi!
Mỗi người một chân một tay vào chuẩn bị bữa cơm tối bữa cơm hôm đó không có cơm, cá nướng, bánh trôi nước, chè xôi nước, một ít chả đem về từ nhà Dì sáu, và một nồi canh. Ở nhà nó bữa cơm nào cũng vậy, đạm bạc nhưng luôn chứa chan tình cảm. Tối hôm đó là một ngày đáng nhớ của anh, bữa cơm của ngày đoàn tụ dù đó không phải là gia đình của Anh, Nhưng anh đã tự coi mình là một thành viên của gia đình này.
Trong bữa cơm anh nói
-         Dạ thưa bác cháu tới nhà mình cũng được mấy ngày, Cũng chưa làm được gì nhiều cho gia đình, hôm nay cháu làm ít bánh trôi bác ăn thử xem thế nào ạ. Ở nhà cháu vẫn hay làm cái này khi cả nhà quây quần bên nhau. Cháu hy vọng sẽ được ăn nhiều cái tết ở nhà mình.
-         Nó cười hỳ hỳ. Anh muốn là được ngay thôi, khi nào có thời gian ghé nhà em là được rồi.
Mẹ nó không cầm lòng được, cảm thấy hơi xót xa vì lâu rồi người đàn ông trụ cột trong nhà cũng không còn nhà nữa. Người ta mất chồng thì không nói nhưng đây còn mà cũng như không còn. Khẽ thở dài Mẹ nó lấy lại chút bình tĩnh cất lời
-         Cảm ơn cháu, cũng lâu rồi cả nhà mới đông đủ như thế này. Tết này nhà bác cũng vui hơn khi có cháu tới. Năm sau nếu cháu rảnh ghé qua nhà bác ăn tết.
-         Anh khẽ đáp: Dạ cháu cám ơn bác. Ở nhà mình cháu thấy thoải mái, ấm áp lắm ạ
-         Mẹ nó cười đáp: Cháu thấy thoải mái là được rồi. Bác cứ lo cháu ở đây không quen thôi.
Bữa cơm vui vẻ trôi qua thật nhanh. 8h tối anh và nó cùng đi dạo, Buổi tối trời xe lạnh với những con gió thổi hiu hiu. Hàng tre bên đường mỗi lần có cơn gió thổi qua lại được một lần khẽ rung xào xạc, Ở làng quê này chỉ 8h thôi cũng đã tối óm, Ánh đèn từ chiếc đèn pin không đủ đển soi rõ con đường. Lâu lâu lại có những ánh đom đóm lóe sáng rồi lại vụt tắt. Nhà của nó tuy là không phải là cuối cùng của xóm nhưng cũng gọi là khá biệt lập có rất ít nhà xung quanh. Cả hai vừa đi vừa nhìn đường nếu không sẽ bị vấp đá ngay. Đi một lúc Anh nhìn nó rồi thở dài
-         Hôm nay Ba có gọi cho anh hỏi anh thế nào? Mẹ anh đang ốm em à. Anh lo quá nhưng cũng không biết phải làm sao.
-         Nó động viên nếu thế anh về nhà đi kẻo 2 bác lo lắng.
-         Anh thở dài. Anh cũng muốn vậy lắm, nhưng ba anh lại bảo không sao, Mẹ anh cũng vậy! Mẹ cũng mong anh nhưng biết anh ở nhà em nên bảo qua tết rồi về cũng được. Anh tính mùng 5 tết xin phép Mẹ em đưa em cùng về chung với anh.
-         Nó ngạc nhiên. Em nó về cùng anh hồi nào, Chưa gì anh đã nói thế lỡ em có việc gì không thể về thì sao?
-         Anh đáp: Tết nhất thì cũng có gì bận đâu em, Với lại mẹ anh đang ốm Em về chung với Anh mẹ anh sẽ vui lắm đấy. Anh cũng mong em về cùng anh.
-         Nó nghĩ một lúc mới nói. Em không biết nữa em khó xử lắm anh ạ. Để em hỏi mẹ xem đã rồi em mới báo cho Anh được. Thật sự thì em cũng muốn về ra với Anh. Nhưng em sợ.
-         Anh cố gắng trấn an nó: Không sao đâu em à, Em cứ hỏi Mẹ trước đi rồi báo lại với anh cụng được.
Cả hai người cứ vừa đi vừa nói chuyện hết một vòng quánh xóm nhỏ rồi về nhà. Nằm trên giường anh nằm suy nghĩ . Mấy ngày qua được ở đây, ăn chung ở chung với nó anh mới hiểu được hoàn cảnh và vì sao nó lại sống như vậy. Không sắm sửa gì nhiều cho bản thân mà thường gửi tiền về nhà. Không như một số cô gái khác rất thích sắm sửa cho bản thân mà quên đi nghĩa vụ của một thành viên cho gia đình. Anh cũng hơi buồn một chút vì không gặp được Ba của nó. Dù sao thì cũng phải gặp một lần để chào hỏi cho đúng lễ phép. Có người cha nào lại không thương con đâu…

Từ ngày về đây anh ngủ ngon hơn có lẽ tại thuốc mà nó nấu cho anh mỗi ngày. Ngày nào nó cũng bắt anh uống cho hết một bình nước gì đó mầu rất giống trà nhưng vị nó hơi khác một chút nhưng lại ngủ rất ngon. Anh bắt đầu ngủ sớm hơn và dậy cũng thật sớm. Ngày mai sẽ làm một ngày dài. Ở đây nếu mà thịt heo ăn đụng với người ta chắc cũng giống ở nhà. Một vài nhà cùng ăn chung một con heo. Hy vọng ở đây anh sẽ giành được cái đuôi heo như anh hòng mong ước mà năm nào cũng làm anh thất vọng…


P/s Có nhiều người thắc mắc vì tác phẩm có nhiều điểm thiếu sót. Ở đây mình viết theo cảm hứng và tưởng tượng ra là chính. Nên sẽ không thể viết chuyên nghiệp như người khác được. Hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ mình sẽ cố gắng viết đều đều để đăng cho các bạn. 6 trang trong word mà đăng lên đây được một đoạn ngắn.  :khoctham:


Công ty quảng cáo Thắng lợi chuyên cung cấp Bảng quảng cáo ngoài trời  và Thi công bảng hiệu đại lý giá rẻ - Công ty sản xuất nón bảo hiểm
#56

on 09.06.15 17:06

Chú Cuội

Thành viên Ưu Tú
http://www.tuoitrevn.net/f62-forum
Thành viên Ưu Tú
(y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y) (y)
#57

on 10.06.15 9:21

Thùy Hân

Thành viên Lòng Cốt
http://www.teenvi.com
Thành viên Lòng Cốt
Đọc tiếp nào ^_^
#58

on 10.06.15 10:47

Tuoitrevn

Sử giả 2T
http://www.tuoitrevn.net/f89-forum
Sử giả 2T
@Hàn Thiên Hành đã viết:P/s Có nhiều người thắc mắc vì tác phẩm có nhiều điểm thiếu sót. Ở đây mình viết theo cảm hứng và tưởng tượng ra là chính. Nên sẽ không thể viết chuyên nghiệp như người khác được. Hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ mình sẽ cố gắng viết đều đều để đăng cho các bạn. 6 trang trong word mà đăng lên đây được một đoạn ngắn.  
Đây chính là lí do mình thích đọc truyện của bạn (y)


Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng


#59

on 10.06.15 12:19

Mai Phương

Thành viên Năng Nổ
http://www.teenvi.com/t15-topic
Thành viên Năng Nổ
#60

on 10.06.15 13:42

Ma Làng

Thành viên Ưu Tú
http://www.tuoitrevn.net/
Thành viên Ưu Tú
Dù truyện hay nhưng mình vẫn khuyến mại cho bạn Thiên Hành 1 nhát "ghét"  :dislike:

Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết

2T Ads

Vừa cập nhật